3 con quỷ hút máu

Ngày xửa ngày xýa, 3 con quỷ hút máu gặp nhau vào một buổi ðêm và cùng khoe khoang về thành tích hút máu của mình.
Con thứ nhất vỗ ngực: “Hãy nhìn cái toà nhà kia. Tao có thể xử lý toàn bộ dân cý ở ðó trong 10 phút”.
Dứt lời, hắn bay tới ngôi nhà, 9 phút sau trở lại với cái mồm dính ðầy máu với vẻ mặt thoả mãn.
Con thứ 2 lên tiếng: “Hãy nhìn ngôi làng kia. Tao chỉ cần 5 phút”.
Nói rồi hắn bay ðến ngôi làng, trở lại sau 5 phút, máu chảy ròng trên miệng.
Con thứ 3 hét lên: “Hãy xem thị trấn kia kìa. Chỉ 3 phút là xong”.
Hắn bay thẳng ðến thị trấn, 1 phút sau quay trở lại với chiếc mồm be bét máu.
Hai tên kia trố mắt ngạc nhiên hỏi: “Làm sao mà mày có thể nhanh nhý vậy?”.
Con thứ 3 chỉ về hýớng ðó và hỏi: “Mày có nhìn thấy toà nhà kia không?”.
“Có”, 2 tên cùng trả lời.
“Tao thì không”.

Bò điên

Tại một nông trại, hai con bò nói chuyện với nhau.
-Ê bò, nghe nói ở đây có con bò mắc bệnh bò điên, mày biết nó là con nào không?
-Tao đâu biết. Tao đâu phải bò, tao là máy bay.

Dấu son

Ở một trường tư nọ, các cô gái lớp 12 bắt đầu sử dụng son. Họ thường trang điểm trong nhà vệ sinh. Ðó cũng là điều bình thường nếu họ không có thói quen ép môi vào gương và để lại đó hàng tá dấu son. Hàng ðêm, người lao công phải tới lau sạch và sáng hôm sau, các cô gái lại làm tấm gương nhòe nhoẹt những dấu son. Cuối cùng, hiệu trưởng quyết định ra tay để lập lại kỷ luật. Bà gọi các cô gái tới nhà vệ sinh cùng với anh lao công, giải thích cho các cô rằng những dấu son họ để lại ðã gây phiền toái cho người phải dọn nó như thế nào.
Ðể chứng minh cho sự khó khăn của việc lau sạch gương, bà ðề nghị anh lao công làm thử trước mặt các cô gái.
Anh chàng cầm lấy cây lau nhà cán dài, nhúng vào bồn cầu và bắt đầu lau gương.
Kể từ đó, dấu son tuyệt tích trên những tấm gương.

Người bán hàng siêu đẳng

Một anh chàng từ nông thôn ra thành phố xin được làm chân bán hàng tại cửa hàng bách hoá trung tâm, nơi đáp ứng mọi nhu cầu mua sắm trên đời.
Ông chủ hỏi anh ta:
– Anh ðã có kinh nghiệm trong công việc này chưa?
– Rồi, thưa ông! Tôi từng bán hàng ở quê – Chàng trai ðáp.
– Tốt! Cậu sẽ bắt đầu thử việc vào ngày mai và tôi sẽ đến kiểm tra kết quả công việc sau khi hết giờ làm – Ông chủ nói.
Với chàng trai, ngày làm việc ðầu tiên dài đằng đẵng và thật căng thẳng nhưng mãi rồi cũng tới 5h chiều. Ông chủ xuất hiện và hỏi:
– Hôm nay cậu phục vụ được bao nhiêu khách hàng?
– Một. – Nhân viên bán hàng mới ðáp.
– Mỗi một thôi à! – Ông chủ nổi giận – Hàng ngày, mỗi nhân viên của tôi phục vụ đươc 20 đến 30 khách hàng kia! Thế cậu bán đươc bao nhiêu tiền?
– Ba trăm nghìn đôla, thưa ông.
– Thế quái nào mà cậu bán được nhiều như vậy? – Ông chủ ngạc nhiên.
Chàng trai giải thích:
– Ông khách ðó vào cửa hàng và tôi bán cho ông ta một lưỡi câu nhỏ, rồi một lưỡi câu vừa và cuối cùng là một lưỡi câu cỡ đại. Tiếp đó, tôi bán cho ông ta một sợi dây câu nhỏ, một sợi vừa và một sợi lớn. Tôi hỏi xem ông ta câu cá ở đâu và vị khách đáp: “Ở bờ biển”. Tôi gợi ý ông ta nên mua một chiếc xuồng câu rồi đưa ông tới bộ phận bán thuyền, thuyết phục ông mua một xuồng cao tốc dài 7 mét gắn 2 động cơ. Chiếc Wolkswagen của ông ấy không kéo nổi cái xuồng nên tôi bán cho ông một chiếc Cruiser Deluxe nữa.
Ông chủ loạng choạng vì choáng:
– Cậu bán tất cả những thứ đó cho một người vào mua lưỡi câu?
– Không! – Chàng trai ðáp – Ông ta hỏi mua băng vệ sinh cho vợ, và tôi bảo: “Kỳ nghỉ cuối tuần của ông thế là hỏng rồi. Có lẽ là ông nên đi câu cá!”.