A: Tao hay văng tục khi nói chuyện quá mày ạ giờ sao đây???
B: Ah… Mày phải thay đổi đại loại như lúc mày muốn chửi:
“ĐM mày, mày ngu như con chó!”
Thì mày hãy suy nghĩ ra một câu khác nhẹ nhàng hơn ví dụ như là:
“Cảm ơn bạn, ý kiến đó không phù hợp.”
A: Uk. Cảm ơn mày, ý kiến đó không phù hợp…
Ngẫu nhiên
Đàn ông và đàn bà
Đàn ông phát hiện ra vũ khí, họ nghĩ đến đi săn. Phụ nữ phát hiện ra nghề đi săn, họ nghĩ đến áo lông thú.
Đàn ông phát hiện ra màu sắc, họ nghĩ đến hội hoạ. Phụ nữ phát hiện ra hội hoạ, họ nghĩ đến trang điểm.
Đàn ông phát hiện ra ngôn ngữ, họ nghĩ đến nói chuyện. Phụ nữ phát hiện ra cách nói chuyện, họ nghĩ đến “buôn dưa lê”.
Đàn ông phát hiện ra nghề nông, họ nghĩ đến thức ăn. Phụ nữ phát hiện ra thức ăn, họ nghĩ đến ăn kiêng.
Đàn ông phát hiện ra tình bạn, họ nghĩ đến tình yêu. Phụ nữ phát hiện ra tình yêu, họ nghĩ đến hôn nhân.
Đàn ông phát hiện ra cách buôn bán, họ nghĩ đến tiền. Phụ nữ phát hiện ra tiền, và đàn ông gặp tai hoạ từ đó!
Tiền nào thầy ấy
Bill là một bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng tài năng nhưng cũng thẳng tay “chém” bệnh nhân. Một lần, ông ta nhận mổ cho một chủ ngân hàng.
Sau khi nghe cái giá mà Bill đưa ra, ông chủ ngân hàng lắc đầu lẽ lưỡi, nhún vai và chuẩn bị bỏ đi. Vị bác sĩ bình thản:
“Giá hơi cao, đúng thế, nhưng tuỳ ông thôi. Để cho ông đỡ mất công tìm bác sĩ khác, tôi có thể giới thiệu ông với một đồng nghiệp của tôi ở quận bên. Ông ấy sẽ mổ cho ông với giá tiền chỉ bằng một nửa con số mà tôi vừa đưa ra thôi”.
“Vâng, cám ơn bác sĩ, ông nói nhanh lên”, bệnh nhân mừng húm.
“Đó là bác sĩ Jim, ở ngay đầu phố. Ông có người thừa kế không?”
“Tất nhiên là có chứ bác sĩ”.
“Thế thì số tiền đó sẽ do người thừa kế của ông trả”.
Thông minh
Bill và Sharif
Thủ tướng Nawaz Sharif đến Washington để tham dự một cuộc hội kiến với tổng thống Mỹ là Bill Clinton. Sau bữa ăn tối, Bill nói với Sharif: “Này Sharif, tôi không biết anh nghĩ gì về các thành viên trong nội các của mình nhưng của tôi thì họ rất thông minh và sáng dạ.”
“Làm sao anh biết được điều đó hả Bill?” – ngài Sharif hỏi
“Ô, đơn giản lắm cơ!” – Bill nói – “tất cả bọn họ đều phải trải qua một cuộc trắc nghiệm đặc biệt trước khi làm Bộ trưởng. Ðợi một tí nhé!”. Ông ta gọi bà Ngoại trưởng Madeleine Albright đến và nói với bà ta “Nói tôi nghe nào Madeleine, ai là con của cha mẹ bà và ai không phải là anh chị em của bà?”
“Ah, quá dễ thưa Tổng thống” – Madeleine đáp – “đó chính là tôi!”
“Tốt lắm Madeleine” Clinton nói và ngài Sharif của chúng ta rất ngạc nhiên.
Ông ta trở về Islamabad và suy nghĩ rất lâu về trí thông minh của các thành viên trong nội các mình. Cuối cùng ông cho gọi Sartaj Aziz đến và nói: “Sartaj Aziz, nói tôi nghe nào, ai là con của cha mẹ anh và ai không phải là anh chị em của anh?”
Sartaj Aziz suy nghĩ rất lâu, rất lâu nhưng vẫn không biết được câu trả lời. “Tôi có thể suy nghĩ thêm không thưa Thủ tướng? Có thể tôi sẽ trả lời ngài vào ngày mai?” – “Dĩ nhiên”, Sharif nói, “tôi cho anh 24 giờ đấy”
Sartaj Aziz đi khỏi và cố nặn óc ra để suy nghĩ về câu hỏi của ngài Thủ tướng, ông ta cho triệu tập các bộ trưởng, thứ trưởng và các quốc vụ khanh nhưng không ai biết được câu trả lời. 20 giờ sau, Sartaj Aziz vẫn còn rất lo lắng – vẫn chưa có câu trả lời và chỉ còn đúng 4 giờ nữa thôi. Cuối cùng Sartaj Aziz nói “Tôi sẽ hỏi George Fernandez, ông ta rất thông minh, ông ta sẽ biết được câu trả lời.” Thế là ông ấy hỏi Fernandez thật.
“George” – Sartaj nói – “nói tôi nghe ai là con của cha mẹ ông và ai không phải là anh chị em của ông?”
“Ðơn giản quá”, George trả lời, “đó chính là tôi!”
“Ô” – thế là Sartaj Aziz gọi điện cho ngài Sharif ngay. “Thưa thủ tướng, tôi đã có câu trả lời đây: người đó chính là George Fernandez”
“Không phải, đồ ngốc ạ” – Sharif giận dữ nói – “người đó chính là Madeleine Albright!”
Dai hơn
Hai chàng trai cùng đến nhà cô gái chơi nhưng cô đã đi vắng. Cả hai ngồi chờ, người nào cũng muốn cho địch thủ về trước. Một anh hỏi:
– Mấy giờ rồi?
– Chín giờ rưỡi. Chắc anh bận lắm?
– Không. Tôi chỉ sợ anh về muộn.
Nghe vậy, anh này liền lấy từ trong cặp ra một quyển tiểu thuyết dày cộm, ung dung ngồi đọc. Anh kia vẫn thong thả nói:
– Anh đọc xong, cho tôi mượn đọc với nhé!
cuoi.xitrum.net