Nhà quý tộc nọ vào rừng để săn bắn. Cùng đi với ông có rất đông bạn bè và vô số kẻ hầu người hạ.
Tới một gốc cây lớn, ông thấy trên đó vẽ chi chít các đích ngắm và chính giữa mỗi hồng tâm găm một mũi tên. Ngạc nhiên, nhà quý tộc thốt lên:
– Nhà thiện xạ vĩ đại này là ai vậy? Phải tìm ra anh ta!
Sau khi tiếp tục đi xuyên rừng thêm vài dặm, đoàn đi săn bắt gặp một cậu bé mang cung tên. Cậu nhận mình chính là cung thủ đã bắn tên lên thân cây.
– Cháu không vẽ đích lên thân cây và dùng búa đóng đinh mũi tên vào hồng tâm đấy chứ? – Nhà quý tộc hỏi.
– Không, thưa ngài. Cháu bắn tên từ cách xa 100 bước. Cháu thề trên những gì thiêng liêng nhất rằng đó là sự thật.
– Thật đáng ngạc nhiên. – Nhà quý tộc thốt lên – Ta sẽ nhận cháu làm hộ vệ. Nhưng ta cần hỏi cháu một câu, làm thế nào cháu có thể bắn những phát tên tuyệt diệu đến nhường ấy?
Cậu bé đáp:
– Trước tiên, cháu bắn tên vào thân cây, sau đó, cháu vẽ hồng tâm xung quanh nó.
Hai người đàn ông đi ngược chiều gặp nhau, một người hỏi:
– Anh có thấy…?
– Anh bị mất chiếc dép phải không ?
– Phải !
– Dép da ?
– Phải, đúng vậy.
– Và không được mới lắm ?
– Đúng rồi !
– Màu đen chứ gì ?
– Vâng !
– Chiếc dép của chân trái ?
– Chính xác! Ông thấy nó phải không, vui lòng cho tôi xin lại đi …
– Ồ không, tôi không thấy nó đâu cả !
– Thế sao ông biết rõ ràng chiếc dép tôi mất như vậy ?
– Tôi nhìn vào chiếc dép còn lại ông đang mang.
Một anh chàng nọ được bạn bè rủ đi nhậu nhưng vì tới trễ nên vừa ngồi vào bàn chúng bạn đã đồng thanh hô:
– Đến muộn! Phạt! Phạt nặng!
– Thế là anh ta uống một cốc rượu phạt, rồi cứ thế cốc phạt thứ hai, thứ ba,… liên tiếp được rót ra.
– Tan tiệc, trên đường về nhà anh ta dừng xe ở quá đèn đỏ liền bị cảnh sát giao thông chặn lại: Anh bị phạt!
– Mắt nhắm mắt mở, anh chàng lè nhè: Lại phạt à! Thôi thì chơi tới bến, rót đi!