Tèo mua một con vẹt về cho học nói. Tèo dạy nó: “Tôi biết đi”
Con vẹt nhắc lại:
– Tôi biết đi.
Tèo nói:
– Tôi biết nói.
Con vẹt nhắc lại:
– Tôi biết nói.
Tèo nói:
– Tôi biết bay.
Con vẹt nói lại:
– Xạo mày.
– !!!!!
Tèo mua một con vẹt về cho học nói. Tèo dạy nó: “Tôi biết đi”
Con vẹt nhắc lại:
– Tôi biết đi.
Tèo nói:
– Tôi biết nói.
Con vẹt nhắc lại:
– Tôi biết nói.
Tèo nói:
– Tôi biết bay.
Con vẹt nói lại:
– Xạo mày.
– !!!!!
Một cô gái gặp vấn đề về chiều cao, cô cao đến hơn 2m và thường phải cúi người người xuống khi bước qua cửa nhà, và cô cũng không thoải mái khi đi xe. Cô gái quyết định đi gặp một nhà chiêm tinh. Ông ta bảo:
– Cô hãy đến thăm thị trấn những người lùn. Nơi đấy đầy những người lùn sống mà thôi. Hãy gặp bất cứ một người nào ở đấy và hỏi coi anh ta có muốn cưới cô làm vợ hay không. Cứ mỗi khi một người lùn nói không thì chiều cao của cô sẽ giảm đi 10cm.
Cô gái đồng ý và đến thăm thị trấn người lùn. Cô gặp một người lùn và hỏi anh ta có muốn cưới cô không. Anh lùn từ chối. Cô gái liền nhận thấy chiều cao giảm đi 10cm ngay lập tức. Cô tiếp tục lặp lại câu hỏi với một người lùn khác. Và cô chỉ còn 180cm, thế là cô gái quyết định hỏi thêm một nguời lùn khác trước khi về nhà. Cô bước đến trước mặt một anh lùn nọ và hỏi liệu anh ta có muốn lấy cô làm vợ không. Anh lùn trả lời:
– Không, không, không, không, không
! Tôi không muốn lấy một người cao như cô! Cô quá cao! Không, không, không, không, không bao giờ!
Một cơn bão khủng khiếp ập tới, viên thuyền trưởng biết rằng tàu của mình đang chìm dần. Ông hét to lên: “Ở đây ai biết cầu nguyện?”.
Một người đàn ông bước lên và nói: “Có thưa thuyền trưởng, tôi biết cầu nguyện.”.
“Tốt”, thuyền trưởng nói. “Anh sẽ cầu nguyện còn tất cả chúng tôi sẽ mặc áo phao. Chúng ta thiếu đúng một cái”.
vnexpress.net
Một người đàn ông tới cửa hàng thời trang nổi tiếng nhất Hollywood với ý định mua tặng vợ bộ đồ ngủ mỏng nhất có thể. Cô nhân viên tìm và đưa cho ông ta một bộ.
– Cái này giá 200 đô. – Cô ta nói
– Tôi muốn một cái khác mỏng hơn thế này nữa.
– Đây, cái này giá 250 đô.
– Tôi cần loại mỏng nữa.
– Đây là bộ mỏng nhất ở chỗ chúng tôi. Nó giá 500 đô.
– Được! Tôi lấy cái này!
Ông ta hăm hở về nhà đưa cho cô vợ yêu:
– Đây, em lên trên nhà, mặc thử rồi xuống đây cho anh xem nhé.
Cô vợ đi lên gác, mở cái hộp và nghĩ: “Bộ này mỏng thật. Lão già chắc chẳng nhận ra là mình có mặc hay không đâu”.
Vì thế, cô nàng đi xuống nhà mà không… mặc gì hết, xoay một vòng trước mặt anh chồng già:
– Anh thấy thế nào?
– Chết tiệt thật! Với 500 đô đó, bọn ngốc ấy ít nhất cũng phải là cái áo đi chứ nhỉ?
Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.
Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.
Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:
– Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?