Quảng cáo

Đọc được trên tấm biển trước cửa quán rượu ở Texas:

“Tiết mục đặc sắc 8 giờ tối thứ bảy. 50 cô gái đẹp trong 49 bộ cánh sặc sỡ.”

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 116 Average: 3.9]

Vận đen

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau:

– Hồi này cậu thế nào?

– Đen đủi lắm! Hôm nọ, tớ cho một cô gái đi nhờ xe, sau đó, cô ta lại còn kiện tớ, buộc tớ tội quấy rối tình dục. Tòa án bắt tớ phải nộp tiền phạt. Nhưng khi trông thấy cô ta, tòa lại còn phạt thêm tớ về tội lái xe trong tình trạng không tỉnh táo…

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 591 Average: 3.9]

Hỏi đường

Trên sa mạc, một anh đi đường hỏi một thổ dân:
– Anh cho biết đến làng gần nhất cònn bao lâu nữa?
– Sắp đến rồi. Anh cứ đi thẳng, đến thứ sáu tuần sau thì rẽ phải là tới.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 79 Average: 3.9]

Tưởng là đạo sĩ

Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:

– Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?

– Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách

xa hàng dặm.

Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ:

– Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ…

Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục:

– Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc.

Môi “đạo sĩ” lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:

… cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 74 Average: 4.1]

Vai diễn cuối

Một nam diễn viên nọ bị suy giảm trí nhớ, không còn khả năng nhớ bất cứ lời thoại nào trong kịch bản nữa. Sau nhiều năm anh ta cũng tìm được cơ hội tỏa sáng cuối cùng với một nhà hát khiêm tốn.

Ông đạo diễn dặn dò:

– Đây là phần quan trọng nhất và nó chỉ có một câu thoại thôi. Anh bước ra sân khấu trong cảnh đầu tiên, tay cầm một đoá hoa hồng. Anh nâng bông hồng lên chỉ với hai ngón tay ngửi hương hoa say mê và nói một câu duy nhất: “Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi”.

Anh diễn viên rất lo lắng. Ngày qua ngày anh ta tập đi tập lại câu nói đó.

Và rồi ngày công chiếu vở kịch đã đến. Tấm màn nhung của sân khấu được kéo lên, chàng diễn viên bước ra, thốt lên câu nói đầy cảm xúc: “Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi…”.

Cả khán phòng nhộn nhạo lên, khán giả cười ầm ỹ và ông đạo diễn giận xì khói.

– Anh là một thằng ngốc! – Ông đạo diễn gào lên. – Anh hại tôi rồi!

Anh diễn viên kinh ngạc:

– Điều gì xảy ra vậy? Tôi lại quên lời thoại à?

– Không! – Ông đạo diễn hét lớn. – Anh quên bông hồng.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 52 Average: 3.6]