Làm thế nào để làm vừa lòng người phụ nữ? Vuốt ve, tán dương, nuông chiều, quan tâm, thưởng thức, xoa bóp, thông cảm, thủ thỉ, ca tụng, hỗ trợ, cung ứng, xoa dịu, nhử, hóm hỉnh, làm bớt giận, kích thích, an ủi, ghì chặt, phớt lờ những chỗ béo, ôm ấp, kích động, che chở, ôn tồn, âu yếm, tha thứ, phụ họa, giải khuây, nồng ấm, mê hoặc, chăm lo, tin cậy, bảo vệ, che phủ, khoe khoang về điều gì đấy ở cô, thần thánh hóa, thừa nhận, chết vì cô, đùa bỡn, làm hài lòng, siết tay, chiều chuộng, tôn thờ, sùng bái. Làm thế nào để làm vừa lòng người đàn ông? Khỏa thân!
Ngẫu nhiên
Tâm thần đi chơi.
Hai người tâm thần đèo nhau trên xe đạp lên dốc cầu, người sau phân công :
– Mầy cầm lái nhé, tao ngồi sao đạp cho có thế
– OK Sau hơn 1 giờ hì hụt, cuối cùng cũng lên đến giữa cầu, người sau thở đứt quảng :
– Ngồi ở đằng sau nãy giờ đạp mệt chết mẹ mới lên.
– Tao ngồi trước cầm lái cũng đâu có sướng gì, bóp thắng mệt thấy bà luôn…
Sửa xe
– Alô, có phải nhà bà Smith đó không?
– Phải, tôi là chồng cô ấy. Có việc gì thế?
– Tôi là nhân viên của garage mà bà nhà vừa sửa xe ở đây rồi đi luôn. Ông vui lòng thanh toán.
– Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền sửa xe…
– Không ạ, tiền sửa tường garage và viện phí cho 2 nhân viên bảo vệ ở cổng ra vào.
Coi chừng bể trứng
Trên toa xe lửa ðông nghẹt, một ngýời býớc lên và không thể tìm ra chỗ ngồi. Anh ta lại gần một ông già với cái bao tải lớn ðặt dýới sàng toa và toan ngồi lên ðó.
-Coi chừng bể trứng !!! Ông già la lên.
-Xin lỗi bác, trong bao này ðựng trứng ạ?
-Không, ông già trả lời, trong ðó ðựng dây kẽm gai.
Đặc ân
Tổng thống đang đi thăm một khu dân cư và mọi người đều diện bộ quần áo đẹp nhất của mình. Tất cả đứng dọc hai bên đường đi để mong nhận được sự quan tâm của ngài.
Một người dân địa phương mặc bộ quần áo đi lễ đẹp nhất của mình và đinh ninh Tổng thống sẽ ngừng lại và nói chuyện với mình. Ông ta đứng cạnh một kẻ vô gia cư rất hôi hám. Chợt Tổng thống đi ngang, kề vào tai gã vô gia cư thì thầm câu gì đấy rồi đi ngang tiếp. Không thể tin được là Tổng thống lại không thèm đếm xỉa đến mình, ông bèn đến bên kẻ vô gia cư nọ và nhanh chóng thương lượng đổi bộ quần áo xịn của mình lấy bộ đồ rách rưới của kẻ khốn cùng, các thêm tất cả số tiền đang có trong ví.
Mặc bộ quần áo hôi hám ấy vào, ông ta chạy như bay xuống phố, vòng ra phía trước đón đầu Tổng thống để mong có cơ hội được diện kiến và tiếp chuyện.
Vừa may Tổng thống đi đến, nhác thấy ông ta, ngài tiến lại gần, vẻ mặt cực kỳ niềm nở làm người đàn ông như nở từng khúc ruột. Thế rồi, ngài kề vào tai ông ta thì thầm:
– Lúc nãy ta đã bảo ngươi cút khỏi đây với mớ giẻ rách khốn kiếp này rồi mà?