Ở một trường tư nọ, các cô gái lớp 12 bắt đầu sử dụng son. Họ thường trang điểm trong nhà vệ sinh. Ðó cũng là điều bình thường nếu họ không có thói quen ép môi vào gương và để lại đó hàng tá dấu son. Hàng ðêm, người lao công phải tới lau sạch và sáng hôm sau, các cô gái lại làm tấm gương nhòe nhoẹt những dấu son. Cuối cùng, hiệu trưởng quyết định ra tay để lập lại kỷ luật. Bà gọi các cô gái tới nhà vệ sinh cùng với anh lao công, giải thích cho các cô rằng những dấu son họ để lại ðã gây phiền toái cho người phải dọn nó như thế nào.
Ðể chứng minh cho sự khó khăn của việc lau sạch gương, bà ðề nghị anh lao công làm thử trước mặt các cô gái.
Anh chàng cầm lấy cây lau nhà cán dài, nhúng vào bồn cầu và bắt đầu lau gương.
Kể từ đó, dấu son tuyệt tích trên những tấm gương.
Ngẫu nhiên
Nghễnh ngãng
Một cặp vợ chồng già lái xe vào khu ngoại thành chơi. Người vợ đang lái thì bị một xe cảnh sát ra hiệu áp vào lề đường. Viên sĩ quan hỏi: “Thưa bà, bà có biết là mình lái xe vượt tốc độ?”. Người phụ nữ nghễnh ngãng liền quay sang chồng hỏi: “Anh ta nói gì?”.Người đàn ông hét lên: “Anh ta bảo bà đang đi quá tốc độ”. Viên cảnh sát nói tiếp: “Xin bà cho xem bằng lái”. Người phụ nữ lại quay sang chồng hỏi: “Anh ta nói gì?”. Người đàn ông hét lên: “Anh ta muốn xem bằng lái của bà”. Người phụ nữ liền đưa cho viên sĩ quan bằng lái. Anh ta nói: “Vậy là bà đến từ Arkansas. Tôi đã từng ở đó một lần và có một cuộc hẹn với người phụ nữ xấu nhất hành tinh”. Bà vợ liền quay sang ông chồng hỏi: “Anh ta nói gì?”. Người đàn ông hét lên: “Anh ta bảo anh ta biết bà”.
Điên
Bác sĩ tâm lý lừng danh đến thăm khu điều dưỡng bệnh nhân tâm thần. Vào một phòng, ông ngẩng đầu lên và thấy trên trần có một người bệnh bám cả hai tay hai chân vào xà nhà.
Bác sĩ hỏi y tá trực phòng:
– Anh ta bị làm sao thế?
– Hắn bị bệnh hoang tưởng, tự coi mình là cái bóng đèn…
– Ừ! Tôi thấy rõ rồi… Nhưng phải có cách bắt hắn xuống, kẻo ngã bị thương thì rày rà to cho uy tín của bệnh viện ta.
– Vâng, nhưng hắn mà xuống thì gian phòng này sẽ tối ạ!
"Cô đặc" thông tin
Đang biên tập bài viết của một phóng viên, thư ký toà soạn gọi anh này lên khiển trách:
– Bài này chỉ cần viết trong 50 chữ, mà anh viết tới 500 chữ! Anh có biết một diện tích như vậy trên mặt báo giá bao nhiêu tiền không? Mang về “cô đặc” lại cho tôi!
Cuối cùng, tin đó được đăng như sau:
‘Nguyễn Thanh X., Hà Nội. Tối 22/5, bật lửa soi xem xăng xe còn hay hết. Xăng còn. X. thọ 30 tuổi’.
Chuyện lớp học
Các lớp học lịch sử thường làm cho bọn trẻ buồn ngủ và do đó, cũng không mấy khó hiểu khi chúng tỏ ra vui mừng vì được biết hôm nay có thể về sớm. Bà giáo tuyên bố: “Bất cứ em nào trả lời được câu hỏi của tôi, có thể ra khỏi lớp trước khi chuông reo”
Thật là tuyệt vời, Dick nghĩ như vậy vì nó biết rằng mình rất thông minh và có thể trả lời bà ấy vanh vách như một cuốn bách khoa toàn thư.
“Nào, bắt đầu. Ai đã nói: đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốc?”
“J.F. Kennedy thưa cô !” – một cô gái đầu bàn đã kịp giơ tay và dĩ nhiên cô nàng có thể ung dung ra về.
“Tốt lắm Allen, câu tiếp theo đây: Ai đã nói Tôi có một giấc mơ…?”
“Ô”, thêm một cô nàng khác đã cướp lời trước, “Martin Luther King”.
Cáu lắm, Dick buột miệng “Khi nào thì cái lũ ấy mới câm cái mồm thối tha của chúng nhỉ?”
Bà giáo sửng sốt và thét lớn “Ai đã nói câu ấy?”
“Bill Clinton thưa cô” – Dick mừng rỡ – “Bây giờ em có thể về được rồi phải không ạ?”