Cá độ

Trong thời kỳ suy thoái kinh tế, một anh chàng vào quán rượu nói với chủ quán, gọi rượu đãi tất cả mọi người ở đó.

Chủ quán đáp lời:

– Được thôi, nhưng chúng ta đang trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế. Tôi muốn nhìn thấy tiền của anh trước.

Anh chàng liền rút ra một nắm tiền đặt lên quầy. Không thể tin vào mắt mình, ông chủ tiệm hỏi:

– Anh lấy số tiền đó ở đâu vậy?

– Tôi là một tay cá độ chuyên nghiệp! – Anh ta trả lời.

– Làm sao có chuyện đó được. Khi cá cược luôn chỉ có 50% cơ hội thắng độ, đúng không?

– Tôi chỉ cá độ những gì tôi tin chắc sẽ thắng thôi! Anh chàng bình thản nói

– Ví dụ?

– Ví dụ nhé, tôi cá với ông 50 đôla rằng tôi có thể cắn được mắt phải của tôi.

Ông chủ quán nghĩ ngợi một lúc rồi nhận lời.

Anh chàng nọ lôi con mắt giả của anh ta và cắn.

– Trời ơi! Anh lừa tôi à? – Ông chủ quán vừa nói vừa đau khổ rút tiền đưa cho anh chàng.

– Được rồi, tôi cho ông một cơ hội khác: Tôi cá với ông 50 đôla nữa rằng tôi có thể cắn mắt trái của tôi.

Ông chủ lại suy nghĩ một lúc rồi quyết định:

– OK! Anh không bị mù. Tôi đã quan sát anh đi vào đây. Tôi sẽ chấp nhận vụ cá cược này.

Anh chàng kia lôi hàm răng giả cắn mắt trái.

– Anh lại lừa tôi một lần nữa rồi! – Ông chủ quán cay cú.

– Đó là cách tôi kiếm được tiền đó ông bạn. Thôi, tôi chỉ lấy của ông một chai scotch thay vì những số tiền thắng cược.

Cầm chai rượu trên tay, anh ta đi về phía cuối phòng, cả buổi tối anh ta vui vẻ đánh bạc với một số người địa phương. Sau vài giờ đánh bạc và uống rượu anh ta quay trở lại quầy. Lúc này anh chàng đã say khướt, lè nhè nói:

– Ông chủ, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, tôi cá với ông 500 đôla rằng tôi có thể đứng trên cái quầy này chỉ với một chân, và tè vào chai whiskey trên giá đằng sau ông mà không bị rơi ra một giọt nào.

Ông chủ quán lần này chắc mẩm thắng cược vì thấy anh kia thậm chí không thể đứng vững với cả hai chân, nữa là một:

– Thôi được tôi chấp nhận cá với anh.

Anh chàng lúc này liền đứng lên quầy bằng một chân bắt đầu tè. Anh ta “tưới” vào tất cả mọi chỗ, cả người chủ quán, cả quầy bar và cả vào anh ta nữa nhưng không hề một giọt nào vào được chai whiskey kia.

Ông chủ quán hớn hở vừa cười vừa nói:

– Này cậu, cậu nợ tôi 500 đôla nhé!

– Đúng vậy! Nhưng tôi vừa mới cá với đám người ở góc đằng kia 1.000 USD rằng tôi có thể vừa tè lên người ông, lên quầy bar mà vẫn có thể làm ông cười sung sướng được đấy.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 1186 Average: 4.7]

Phân biệt

Hai chú bé một da đen, một da trắng vừa sinh ra đã chết, linh hồn cả hai bay lên thiên đàng, gặp thánh Pie. Thánh nhìn chú da trắng rồi mỉm cười thật dễ thương : con mới sinh ra đã chết, ta sẽ cho con một đôi cánh, con sẽ làm thiên sứ. Quay sang chú đen, thánh mỉm cười còn dễ thương hơn : ta cũng cho con một đôi cánh. Chú đen mừng rơn. Con cũng làm thiên sứ??. Không con sẽ làm con muỗi.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 131 Average: 3.5]

Người vợ tuyệt vời

Hai người bạn nói chuyện với nhau: “Có lẽ mình phải viết đơn xin ly dị”.

– Sao vậy?

– Vợ mình nửa năm nay không thèm nói với mình một câu nào.

– Cậu điên à! Biết tìm đâu ra một người vợ tuyệt vời như thế.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 3916 Average: 3.5]

Nhận lỗi

Ông bố giận dữ hỏi ba đứa con trai:

– Thú thật đi, ban nãy đứa nào đứng trên kia đổ bô thẳng xuống sông?

Ba đứa im lặng. Ông bố tiếp:

– Chúng bay hãy nhớ lại chuyện ông Washington và cây anh đào. Bấy giờ, Washington cũng trạc tuổi chúng mày trót dại chặt cây anh đào, nhưng đã thú thật với ông bố. Điều đó khiến bố ông ta rất tự hào.

Nghe vậy, thằng bé thứ nhất liền thú nhận. Ông bố thở dài rồi cầm roi lên chuẩn bị vụt cho nó vài roi.

– Bố! – Thằng bé phản đối – Bố vừa kể chuyện Washington nhận lỗi thì được ông bố tha cơ mà!

– Đúng vậy, nhưng khi Washington chặt cây thì bố ông ta không ở trên cây.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 249 Average: 4.5]

Đùa

Harry trả lời điện thoại, đó là bác sĩ của phòng trường hợp khẩn cấp. Viên bác sĩ nói, “Vợ anh đã bị một tai nạn ô tô nghiêm trọng, và tôi có một tin xấu và một tin tốt. Tin xấu là cô ta đã mất hết chức năng của cả hai tay và hai chân, và suốt cuộc đời còn lại sẽ phải cần sự giúp đỡ khi ăn và khi đi vệ sinh.”

Harry nói, “Chúa ơi. Thế tin tốt là gì?”

Bác sĩ đáp, “Tôi đùa đấy. Cô ta chết rồi.”

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 123 Average: 4.3]