Bác sỹ hỏi thăm bệnh nhân:
– Loại thuốc mà tôi kê cho anh công hiệu chứ?
– Ồ, vâng! Cảm ơn bác sỹ đã chạy chữa.
– Thực sự công hiệu phải không?
– Vâng, thuốc rất tốt bác sỹ à!
– Vậy thì tôi phải uống thử xem. Tôi cũng bị đau y hệt như anh.
Bác sỹ hỏi thăm bệnh nhân:
– Loại thuốc mà tôi kê cho anh công hiệu chứ?
– Ồ, vâng! Cảm ơn bác sỹ đã chạy chữa.
– Thực sự công hiệu phải không?
– Vâng, thuốc rất tốt bác sỹ à!
– Vậy thì tôi phải uống thử xem. Tôi cũng bị đau y hệt như anh.
Trong giờ giảng văn ở trường Đại học Tổng hợp, giáo sư hỏi nữ sinh viên A:
– Chị hãy cho nhận xét về nhân vật Từ Hải trong truyện Kiều của Nguyễn Du?
– Thưa giáo sư – Nữ sinh viên A trả lời ố Từ Hải là một thương binh ạ!
– Sao lại thế? – Giáo sư ngạc nhiên hỏi.
– Dạ thưa … chả là Nguyễn Du viết về Từ Hải: “Một tay gầy dựng cơ đồ …”!
Bác sĩ tâm lý lừng danh đến thăm khu điều dưỡng bệnh nhân tâm thần. Vào một phòng, ông ngẩng đầu lên và thấy trên trần có một người bệnh bám cả hai tay hai chân vào xà nhà.
Bác sĩ hỏi y tá trực phòng:
– Anh ta bị làm sao thế?
– Hắn bị bệnh hoang tưởng, tự coi mình là cái bóng đèn…
– Ừ! Tôi thấy rõ rồi… Nhưng phải có cách bắt hắn xuống, kẻo ngã bị thương thì rày rà to cho uy tín của bệnh viện ta.
– Vâng, nhưng hắn mà xuống thì gian phòng này sẽ tối ạ!
Bác sĩ trong bệnh viện tâm thần đi ra sân thì thấy rất nhiều bệnh nhân đang trèo ở trên cây. Bác sĩ hỏi:
– Các anh làm gì ở trên đó thế?
Các bệnh nhân đồng thanh nói:
– Có cái này hay lắm, bác sĩ trèo lên đây thì biết.
Bác sĩ tò mò cũng trèo thử lên cây. Các bệnh nhân reo lên sung sướng và nói:
– Thôi bây giờ chúng ta tiếp tục chơi trò “chín” đi.
Thế là bệnh nhân đầu tiên nói : “Tao chín rồi, tao rụng đây” , và hắn buông hai tay ra rơi xuống đất đánh “bộp” một cái, mỉm cười thú vị.
Bệnh nhân tiếp theo cũng nói: “chín rồi”, và buông tay rơi xuống đất.
Đến lượt bác sĩ, ông ta sợ quá kêu:
-Tôi chưa chín, tôi vẫn còn xanh nên không rụng được.
Thế là các bệnh nhân nói: “Thằng này còn xanh, phải ném thì nó mới rụng” và thi nhau cầm đá ném cho bác sĩ đau quá buông tay ra rơi xuống đất thì mới thôi.
Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích. Anh ta quyết định dừng lại ở thành phố kế tiếp mà anh ta sắp tới, đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố.
Ngay sau khi anh ta nằm xuồng ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó.
– Cái giề đấy?
– Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?. Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời, “7:15”.
Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ.
– Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không?
– 7: 25!
Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ như thế này
“Tôi không biết mấy giờ!”
Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Ðang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa.
– Ông à, ông ơi! 7 giờ 45 rồi!