Tưởng là đạo sĩ

Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:

– Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?

– Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách

xa hàng dặm.

Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ:

– Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ…

Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục:

– Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc.

Môi “đạo sĩ” lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:

… cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 74 Average: 4.1]

Lầm

Thánh Peter đứng trước cổng thiên đàng để đón chào linh hồn những người mới đến. Ngài trông thấy Đức Jesus đang đi đến bèn ra dấu thu hút sự chú ý của Đức Chúa.

– Con có chút việc phải đi. Người có thể trông chừng giùm cánh cổng này không ạ?

– Được! Nhưng ta phải làm gì?

– Chỉ cần tìm hiểu những người đến đây, hỏi về hoàn cảnh gia đình họ, cuộc sống của họ. Sau đó quyết định họ có xứng đáng được vào thiên đàng không.

– Nghe thú vị nhỉ đấy. Được, để ta làm cho. – Chúa phán.

Thế là thánh Peter ra đi và Chúa Jesus đứng canh cổng. Người đầu tiên xuất hiện trước cổng thiên đàng là một ông lão già nua, loà dở. Đức Jesus gọi ông lão ngồi vào bàn kiểm tra và ngồi đối diện với ông. Nhìn chăm chú vào ông lão, Đức Jesus hỏi:

– Ông sinh sống bằng nghề gì?

– Tôi làm nghề thợ mộc. – Ông lão trả lời.

Đức Jesus nhớ lại cuộc sống của ngài khi còn ở trần gian và hỏi tiếp:

– Ông có gia đình không?

– Có! Tôi có một đứa con trai,nhưng đã lạc mất nó.

Đức Jesus ấn tượng mạnh hơn:

– Ông lạc mất con trai à? Ông có thể kể tôi nghe về con trai ông không?

– Nó có vài cái lỗ ở tay và chân.

Đức Jesus ấn tượng mạnh đến nỗi không thốt nên lời, chỉ có thể nghe tiếng ngài thì thầm:

– Cha đó ư?

Cụ già cũng xúc động không kém, giọng cụ khàn đi vì xúc động:

– Pinochio đó phải không con?

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 86 Average: 4.2]

Chim chị có ê không?

Phòng Đăng kí kết hôn…………

 Dân: anh cho e làm giấy đăng kí kết hôn.

 Cán bộ: Chị tên gì?

 Dân: dạ Nguyễn Thị Chim

Cán bộ: Lấy chồng lâu chưa

 Dân: dạ ngày hôm qua

Cán bộ: vậy Chim có ê ko?

Dân: đỏ mặt ( ko nói)

 Cán bộ: tui hỏi chị Chim có ê ko?

Dân: thẹn thùng nói nhỏ ” dạ lúc đầu cũng hơi ê ê” 

Cán bộ: chị nói gì vậy? 

Dân: dạ chim e cũng hơi ê ạ

Cán bộ: Trời ơi! Tui hỏi tên Chim của chị có chữ ê hay ko có chữ ê để tui viết vào hồ sơ…

 Dân: đỏ mặt….????????????

Một lúc sau cán bộ hỏi tiếp, tên chồng tên giề?

Dân: Dạ… Dạ… Lê Quy

Cán bộ cắm cúi vừa viết vừa lẩm bẩm đánh vần:

Ku Y ( Qu..y) Này, chồng chị Ku y dài hay ngắn (Qu…i)?

Dân lúng túng:

Dạ em cũng lần đầu thấy cái đó nên hổng biết so với người ta, ảnh dài hay ngắn nữa???? 

Cán bộ: Tào lao, ra biểu chồng chị vô đây xem, lẹ lên!!!!!

Dân: Dạ thôi khỏi, dài em hưởng ngắn em chịu, cán bộ khỏi cần xem.

Cán bộ: ……..

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 64 Average: 3.5]

Cao mưu

Bill thường xuyên sử dụng điện thoại công cộng tại bến xe. Anh rất không vui khi chiếc điện thoại này bị hỏng.

Anh gọi đi gọi lại đến công ty điện thoại nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là những lời hứa. Điện thoại vẫn hỏng.

Sau vài ngày, Bill gọi lại cho công ty điện thoại và bảo họ rằng thôi không cần vội nữa. Vì bây giờ chiếc điện thoại vẫn hoạt động, chỉ có trục trặc là tất cả tiền xu sau khi nhét vào để gọi điện lại chui ra, sau khi người gọi đã hoàn tất cuộc gọi.

Và thế là một thợ sửa điện thoại đã đến ngay lập tức.

vnexpress

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 302 Average: 3.8]

Bài học công sở

Sau khi tốt nghiệp đại học, một chàng trai bắt đầu cuộc hành trình xin việc đầy khó khăn. Nhiều vòng thi và nhiều lần trượt, cuối cùng, chàng cũng được một công ty tuyển dụng, với điều kiện phải trải qua một thử thách nhỏ.

Viên quản lý giảng giải:

– Nếu cậu vào làm ở công ty này, chàng trai trẻ, có hai điều cậu cần phải học và điều thứ hai là chúng tôi rất để ý đến sự sạch sẽ của công ty. Cậu có lau chân vào tấm thảm trước khi bước vào phòng này không?

Chàng thanh niên trả lời:

– Tất nhiên rồi, thưa ngài.

– Và một vấn đề nữa, điều quan trọng hàng đầu chúng tôi cần ở một nhân viên là sự trung thực. Ở đây không hề có tấm thảm nào cả.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 85 Average: 4.1]