Bà mẹ có việc đi làm, để 2 đứa con nhỏ tự trông nhau ở nhà. Khi về nhà vào lúc chiều muộn, bà lo lắng hỏi cậu con trai lớn: “Em với con chơi vui chứ?”
– Vâng, rất vui ạ – cậu con trai cười toe toét.
– Chắc là 2 anh em xem tivi?
– Vâng, nhưng chỉ lúc đầu thôi. Vì 2 đứa đều xem chán các chương trình rồi.
– Vậy làm sao con với em vui vẻ được suốt cả ngày? – bà mẹ tỏ ý ngạc nhiên.
– Dạ, thoạt tiên, chúng con xem phim hoạt hình Tom và Jerry, nhưng chúng con không thấy buồn cười. Sau đó chúng con xem phim hài Laurel và Hardy nhưng chúng con cũng không thấy buồn cười. Rồi chúng con xem Mr. Bean, vẫn chẳng thấy buồn cười gì cả. Chúng con nghĩ ra chuyện vào trong kho, ở đấy có một cái hộp nhỏ quấn ruy-băng màu hồng, chúng con thấy những bức thư bố viết cho mẹ khi 2 người chưa lấy nhau. Chúng con vừa đọc vừa cười bò ra…
Ngẫu nhiên
Bài văn "tủ"
Vào thứ sáu,cô giáo bắt cả lớp tả về một lòai vật mà mình yêu mến.Vịt Bầu về bắt một con rận và tả rất chi tiết.Tất nhiên cô giáo không bằng lòng,cô bắt Vịt Bầu về tả con chó nhà em.
Vịt Bầu làm bài văn như sau:”nhà em có nuôi một con chó,con chó có nhiều lông,đã nhiều lông thì ắt phải có rận,sau đây em xin tả con rận…”,Vịt Bầu bắt đầu tả con rận.
Cô giáo tức giận.Lần này bắt Vịt Bầu tả con cá.
Hôm sau Vịt Bầu nộp bài văn như sau:”nhà em có nuôi một con cá,con cá sống dưới nước thì có nhiều vảy.Trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông,đã nhiều lông thì phải có rận,sau đây em xin tả con rận…”
Người chủ gia đình
Ông chồng đọc xong quyển sách “Người chủ gia đình” cảm thấy hào khí ngút trời. Ông ta xồng xộc đi vào nhà, tiến đến trước mắt vợ, chỉ tay vào mặt cô ta và ưỡn ngực cất giọng sang sảng.
– Từ giờ trở đi, tôi muốn cô biết rằng tôi là người chủ của gia đình này và mỗi lời tôi nói ra đều là mệnh lệnh. Tôi muốn cô nấu cho tôi một bữa thật ngon tối nay. Khi tôi ăn xong, món tráng miệng phải được lập tức mang ra. Rồi kế đó, cô phải mở vòi nước vào bồn tắm để tôi thư giãn. Và, khi tôi tắm xong, thử đoán coi ai sẽ là người mặc đồ và chải tóc cho tôi?
Người vợ nhướng lông mày:
– Người liệm xác, phải không?
Mặc lộn quần
Hai người bạn thân ở chung phòng trọ rảnh rỗi ngồi nói chuyện với nhau: “Hôm qua tao vừa rủ bé đi chơi mà trong túi không có đồng nào. Nhưng tao vẫn quyết định cứ rủ”.
Người bạn kia hứng chí, vỗ đùi cái đét bảo:
– Có chí khí!
– Khi đi, tao mới phát hiện ra trong túi có rất nhiều tiền, thế là hai đứa tao xài hết số tiền đó.
– Trời không phụ lòng người tốt mà.
– Uh, nhưng khi về tao mới phát hiện ra… tao lỡ mặc lộn quần của mày.
Của anh của tôi
Một anh chàng Mỹ to lớn và một anh chàng Pháp nhỏ thó cùng vào quán nước, hai người không quen nhau.
Anh chàng Mỹ gọi Coca-Cola và anh Pháp gọi bia. Chủ quán mang ly Coca-Cola cho anh Mỹ trước. Anh Pháp trông thấy trên ly Coca-Cola có một con kiến bèn nói:
– Fourmi (tiếng Pháp có nghĩa là con kiến)
Anh chàng Mỹ tưởng anh Pháp nói tiếng Anh “for me” bèn trợn mắt nói:
– For me, not for you!
Anh chàng Pháp chỉ tay lên ly phân trần:
– Fourme!
Anh Mỹ đứng phắt dậy:
– For me!
Rồi tiến tới đấm một cái vào giữa mặt anh người Pháp. Anh chàng Pháp ôm mặt ra khỏi quán. Một vài người khách biết tiếng Anh chứng kiến cảnh này tới giải thích cho anh chàng người Mỹ hiểu. Anh ta tỏ vẻ hối hận lắm và hứa nếu gặp lại anh Pháp đó sẽ xin lỗi anh ta.
Hôm sau anh người Mỹ vẫn rầu rầu ngồi uống một mình tại quán nước, hy vọng gặp lại anh Pháp hôm qua. May sao, vừa lúc đó anh chàng Pháp đẩy cửa bước vào. Anh người Mỹ mừng quá nhỏm dậy vừa vẫy anh Pháp vừa reo lên:
– Come here!
Anh chàng người Pháp mặt tái đi, lẩm bẩm trong miệng:
– Comme hier! (Như hôm qua)
Rồi quay ra cửa ù té chạy. Anh Mỹ đuổi theo:
– Come here! Excuse me! Come here!
Anh Pháp chạy nhanh hơn vừa chạy vừa la:
– Non! Come hier! Non! Non!