Một nhân viên bước vào phòng sếp với vẻ mặt rất căng thẳng và đau khổ. Anh ta tiến lại trước mặt sếp của mình, cố trấn tĩnh để một cách lễ độ nhất có thể:
– Xin lỗi vì tôi đã làm phiền ông. Nhưng vợ tôi muốn tôi yêu cầu ông tăng lương cho tôi ngay lập tức. Nếu không cuộc sống của tôi không được yên.
Sếp đáp lại với vẻ thông cảm:
– Tôi hiểu hoàn cảnh của anh lắm chứ. Nhưng tôi không thể thực hiện yêu cầu này của anh nếu bà nhà tôi chưa cho phép.
Thánh Peter đứng trước cổng thiên đàng để đón chào linh hồn những người mới đến. Ngài trông thấy Đức Jesus đang đi đến bèn ra dấu thu hút sự chú ý của Đức Chúa.
– Con có chút việc phải đi. Người có thể trông chừng giùm cánh cổng này không ạ?
– Được! Nhưng ta phải làm gì?
– Chỉ cần tìm hiểu những người đến đây, hỏi về hoàn cảnh gia đình họ, cuộc sống của họ. Sau đó quyết định họ có xứng đáng được vào thiên đàng không.
– Nghe thú vị nhỉ đấy. Được, để ta làm cho. – Chúa phán.
Thế là thánh Peter ra đi và Chúa Jesus đứng canh cổng. Người đầu tiên xuất hiện trước cổng thiên đàng là một ông lão già nua, loà dở. Đức Jesus gọi ông lão ngồi vào bàn kiểm tra và ngồi đối diện với ông. Nhìn chăm chú vào ông lão, Đức Jesus hỏi:
– Ông sinh sống bằng nghề gì?
– Tôi làm nghề thợ mộc. – Ông lão trả lời.
Đức Jesus nhớ lại cuộc sống của ngài khi còn ở trần gian và hỏi tiếp:
– Ông có gia đình không?
– Có! Tôi có một đứa con trai,nhưng đã lạc mất nó.
Đức Jesus ấn tượng mạnh hơn:
– Ông lạc mất con trai à? Ông có thể kể tôi nghe về con trai ông không?
– Nó có vài cái lỗ ở tay và chân.
Đức Jesus ấn tượng mạnh đến nỗi không thốt nên lời, chỉ có thể nghe tiếng ngài thì thầm:
– Cha đó ư?
Cụ già cũng xúc động không kém, giọng cụ khàn đi vì xúc động:
Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích. Anh ta quyết định dừng lại ở thành phố kế tiếp mà anh ta sắp tới, đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố.
Ngay sau khi anh ta nằm xuồng ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó.
– Cái giề đấy?
– Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?. Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời, “7:15”.
Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ.
– Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không?
– 7: 25!
Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ như thế này
“Tôi không biết mấy giờ!”
Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Ðang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa.
Một cặp tình nhân sau nhiều năm tìm hiểu kỹ càng đã quyết định tổ chức đám cưới thật hoành tráng.
Đó là một đám cưới theo nghi lễ truyền thống, rượu chảy như suối, thịt chất như núi và rau thì bạt ngàn như những cánh rừng. Hai họ chúc tụng đến say mèm.
Thế rồi, không biết vì sao hai họ lại lao vào đấm đá nhau tơi bời. Khi cảnh sát đến nơi thì khắp nơi hoang tàn như bãi chiến trường, ai nấy máu me đầy người nằm la liệt vì ai cũng say. Cảnh sát quyết định đem cả hai họ về đồn nghỉ ngơi cho giã rượu rồi sẽ xét xử tội gây mất trật tự công cộng.
Hai hôm sau, tại tòa án. Quan viên hai họ vẫn còn phảng phất hơi men, vừa nhìn thấy nhau đã lao vào đấm đá túi bụi. Chủ tọa phải vất vả lắm mới ổn định được tình hình. Khi trật tự vãn hồi, mặc cho hai họ gầm gừ nhìn nhau, chủ tọa hỏi anh chàng phù rể vì thấy anh ta có vẻ tỉnh táo nhất:
– Anh hãy thuật lại câu chuyện cho rành rọt.
– Vâng. Sau nhiều năm tìm hiểu kỹ càng hai người bạn của tôi đã quyết định tổ chức đám cưới thật hoành tráng. Đó là một đám cưới theo nghi lễ truyền thống, rượu chảy như suối…
– Cái đó tòa biết rồi, hai họ say mèm chứ gì?
– Vâng! Nhưng tôi không say, vì theo truyền thống phù rể phải tỉnh táo để nhảy với cô dâu. Đáng lẽ sau bản nhạc thứ nhất tôi phải nhường cô dâu cho chú rể, nhưng bản nhạc vừa chấm dứt thì bản thứ hai vang lên. Chú rể thì ở góc xa đang chúc tụng hết chén này đến chén khác…
– Cho nên anh vẫn nhảy tiếp với cô dâu?
– Đến bản nhạc thứ ba thì… đang dập dìu khiêu vũ với cô dâu chợt tôi thấy chú rể mặt mũi đỏ gay, xông tới như một con sư tử rồi lấy hết sức bình sinh đá thẳng vào ngực cô dâu.
– Đá thẳng vào ngực cô dâu? – Tòa hỏi lại anh chàng phù rể.
– Vâng!
– Vậy thì đau lắm?
– Đau là thế nào? Phải nói là chết điếng người ấy chứ. Tôi bị gãy tới ba ngón tay đây này.