Chàng sinh viên đi thực tế ở một vùng đất hoang sơ và được hai người thổ dân ở đó dẫn đường.
Đang trò chuyện vui vẻ bỗng một trong hai chàng thổ dân nhìn thấy một cái hang nhỏ bên đường đi. Ngay lập tức, anh ta chạy đến trước cửa hang, vừa múa may vừa hét lên:
– U… u… u…
Trong hang có tiếng đáp lại:
– U… u… u…
Liền sau đó, anh chàng cởi hết quần áo, chạy thẳng vào phía trong. Lấy làm lạ, chàng sinh viên quay sang hỏi người thổ dân còn lại:
– Tại sao lại có chuyện nực cười như thế?.
Người thổ dân nói:
– Ở vùng chúng tôi, khi bạn nhìn thấy một cái hang, bạn hú lên làm ám hiệu và được trả lời thì có nghĩa là trong hang có một cô gái đang sẵn sàng làm tình với bạn.
Đi được một đoạn, người thổ dân thứ hai nhìn thấy một cái hang khác. Nhanh như chớp, anh ta lặp lại hành động tương tự và cũng biến mất hút sau khi nghe tiếng “U… u…” trả lời.
Chàng sinh viên tỏ ra vô cùng phấn khích. Anh ta vừa đi vừa chăm chú quan sát và chợt thấy bên vách núi có một cái hang tối, khá to. Chắc mẩm người phía trong cũng không phải cỡ vừa, anh chàng liền chạy đến cửa hang, múa may và hét:
– U… u… u…
Phía trong vọng ra tiếng trả lời “U… u… u…” rất khỏe. Chàng hứng chí bỏ hết quần áo và chạy vào trong không hề lưỡng lự.
Ngày hôm sau, tờ báo địa phương đưa tin: “Một anh chàng khỏa thân bị cán chết bởi chiếc tàu hỏa chở hàng cứu tế”
Một chuyện kỳ lạ xảy ra, cả Bill Clinton và Giáo hoàng cùng chết một lúc nhưng ở hai nơi khác biệt. Khi họ đứng trước cổng thiên đàng để chờ phán xét, Thánh Peter nói với Bill “Chào mừng con của ta đã đến thiên đường, hãy vào đây”, và với Giáo hoàng, “Ta không biết ngươi là ai, cho nên ngươi sẽ mãi mãi bị nguyền rủa và thuộc về địa ngục.”
Khi Giáo hoàng tới địa ngục, ông ta yêu cầu được nói chuyện với Chúa, và hỏi rằng tại sao ông ta bị đưa tới địa ngục còn Bill Clinton được ở lại trú ngụ tại thiên đường. Khi Chúa phát hiện ra sự nhầm lẫn tai hại, ngài liền lập tức đổi chỗ hai người. Khi họ đang trên đường chuyển chỗ thì Giáo hoàng và Bill Clinton gặp nhau., Giáo hoàng nói với Bill, “Ta rất vui lòng vì họ đã sửa chữa lại sai lầm, ta đã luôn luôn muốn gặp Ðức Mẹ đồng trinh Mary.” Bill đáp, “Quá trễ rồi”.
Một vị giáo sý ðang hýớng dẫn các sinh viên ngành y thực tập bài học ðầu tiên về giải phẫu tử thi. Ông ta quyết ðịnh chỉ dẫn cho họ một số ðiều cõ bản trýớc khi bắt ðầu công việc.
– Các anh cần phải có khả nãng làm ðýợc hai việc sau ðây trýớc khi trở thành nhà giải phẫu. Ðiều ðầu tiên mà các anh cần là không ðýợc có cảm giác sợ hãi.
Ðể chứng minh lời mình ðang nói, ông chọc ngón tay vào hậu môn của tử thi và ðýa lên miệng liếm. Rồi ông ta yêu cầu các sinh viên của mình phải làm giống nhý vậy trýớc mặt nhau. Sau một vài phút bị sốc và im lặng, các sinh viên cũng phải lần lýợt làm theo.
– Ðiều thứ hai mà các anh cần phải có là khả nãng quan sát và phán ðoán một cách chính xác: Tôi ðã lấy ngón tay giữa chọc vào hậu môn của tử thi, nhýng tôi lại liếm ngón tay trỏ của tôi!
Chơi cờ tướng với cô ấy. Cô ấy nói Mã của của cô ấy có 3 mạng, tôi nhịn. Cô ấy nói Tượng của cô ấy có thể qua sông, tôi nhịn. Xe của cô ấy có thể chuyển hướng để đá Xe tôi, tôi cũng nhịn. Nhưng cô ấy dùng Sĩ của tôi xử lý Tướng của tôi, còn nói đấy là gián điệp do cô ấy bồi dưỡng, bố con thằng nào nhịn được nữa? Tôi nói, “Thôi, em tự chơi đi”, thế là cô ấy giận.