Cứ mỗi lần người đàn ông nhà bên đến gõ cửa nhà Robinson là y như rằng ông ta sẽ mượn một thứ gì đó.
– Lần này ông ta sẽ không có cơ hội mượn được thứ gì nữa đâu – Robinson lẩm bẩm nói với vợ – Xem đây này.
– Ơ, tôi tự hỏi không biết sáng nay anh có dùng cái cưa máy hay không? – Người hàng xóm bắt đầu.
– Ôi, tôi rất tiếc – Robinson nói – Nhưng thật sự thì cả ngày hôm nay tôi phải dùng đến nó rồi.
– Nếu vậy thì anh sẽ không cần những cây gậy chơi gôn đâu nhỉ, anh có phiền nếu tôi mượn chúng không? – Người hàng xóm hỏi.
Ngẫu nhiên
Món quà của thượng đế
Một ngày nọ, thượng đế nói với Adam: “Ta có một tin vui và một tin xấu cho con. Con muốn nghe tin nào trước?”. Adam ngước nhìn thượng đế và trả lời: “Hãy cho con được biết tin vui trước”.
Thượng đế giải thích: “Ta cho con 2 bộ phận mới, một cái gọi là não. Nó sẽ giúp con tạo ra những thứ mới lạ, giải quyết các vấn đề và có những cuộc trò chuyện thông minh với Eve. Cái thứ 2 là bộ phận sinh dục. Nó sẽ mang lại cho con những khoái cảm thể chất, giúp con lưu truyền lại trí tuệ của mình và nhân rộng cuộc sống trên trái đất. Eve sẽ rất hạnh phúc khi con có bộ phận này để giúp nàng sinh con”.
Adam vui sướng thốt lên: “Đó là những món quà thật tuyệt vời. Còn tin gì xấu sau sự kiện vui mừng này chứ?”
Thượng đế nhìn Adam với vẻ mặt đau khổ và nói: “Con sẽ không thể sử dụng 2 món quà này cùng một lúc”.
Bằng chứng rành rành
Tại phiên toà diễn ra phiên xử một vụ vi phạm luật lệ giao thông vì say xỉn.
Viên luật sư biện hộ cãi:
– Tôi nhất trí là thân chủ của tôi đã quỳ trên xa lộ nhưng đấy đâu phải là bằng chứng về việc ông ta say?
Thẩm phán đáp:
– Đúng thế, đấy không phải là bằng chứng, nhưng bị cáo còn định cuộn cả dải phân cách lại thì luật sư tính sao???
keo đến thế là cùng
Hai người keo kiệt đang trò chuyện.
“Anh vẫn chưa tái hôn à? Vợ anh chết đã hai năm rồi cơ mà?”
“Vâng, đúng thế! Tôi đã quen biết nhiều phụ nữ. Họ cũng dễ coi lắm thế nhưng…”
“Anh có thích họ không?”
“Không phải tôi định nói thế. Tôi chỉ muốn bảo trong số họ chẳng ai bị lao cả”
“Lao? Tại sao phải bị lao?”
“Anh có biết vợ trước của tôi chết vì bệnh lao? Sau khi chết cô ấy còn để lại một đống thuốc đặc trị nhưng tôi chưa tìm được ai mua cả”
Dùng ngựa
Có một vị Tướng quân thời nhà Tống được lệnh vua ra canh giữ biên ải. Suốt 4 tháng liền trong doanh trại ko có phụ nữ cho nên ông ta cảm thấy vô cùng bứt rứt khó chịu. Có một điều lạ là quân lính của ông ta thì thằng nào thằng nấy mặt mũi tươi rói. Một hôm ôm bắt một thằng lại hỏi:
“Tụi mày sống trong doanh trại mấy tháng ko có phụ nữ mà vẫn vui vẻ phây phây. Chúng mày đã làm gì? Khai mau?”
Tên lính sợ hãi đáp:
“Dạ, bẩm Tướng quân… bọn con dùng ngựa…” anh lính ấp úng trả lời.
“Cút ngay, ko tao chém. Thằng bệnh hoạn!” viên Tướng quát.
Viên tướng nghĩ đi nghĩ lại, thấy cũng có lý. Khuya hôm đó đợi cả doanh trại đi ngủ ông ta lén lút bắt 1 con ngựa cái làm thử, thấy sướng sướng nên tâm trạng vô cùng phấn chấn. Sáng hôm sau ông gặp tên lính và hỏi với thái độ vui vẻ:
“Ê, nói tao nghe. Chúng mày dùng ngựa như thế nào?”
“Dạ, bọn con dùng ngựa vào làng tìm kĩ nữ ạ.”