Một người đàn ông đi gặp bác sĩ để kể về người vợ của mình. “Tôi cho rằng vợ tôi bị điếc, cô ấy chả nghe thấy tôi nói gì mà toàn khiến tôi phải nhắc lại”.
Người bác sĩ trả lời: “Được rồi, bây giờ anh cứ về nhà. Tối nay đứng cách vợ 6 m và nói một điều gì đó. Nếu bà nhà không trả lời, đứng lại gần 2 m nữa và nhắc lại. Cứ tiếp tục như thế để xem mức độ ngễnh ngãng của bà ấy nặng đến mức nào”.
Người chồng trở về nhà và thực hiện đúng theo chỉ dẫn. Ông đứng cách vợ 6 m khi bà đang thái thịt trong bếp và hỏi: “Cưng à, tối nay mình ăn gì vậy?”. Ông không nghe thấy câu trả lời. Ông đứng gần lại 2 m nữa và hỏi lại. Vẫn không có câu trả lời. Ông đứng gần thêm 2 m. Vẫn chẳng thấy gì. Cuối cùng, ông tiến sát lại sau vợ và hỏi: “Em yêu, tối nay mình ăn gì?”.
Cô vợ trả lời: “Đây là lần thứ 4 rồi nhá – thịt bò hầm!”.
Ngẫu nhiên
Ống khói tắc
Một người trông thấy ông hàng xóm ngồi trong vườn rau cạnh nhà ăn cơm một mình. Bác ta ngạc nhiên hỏi:
– Sao bác lại ngồi ăn ở đây mà không mang vào trong nhà?
Ông hàng xóm ngập ngừng một lúc nói:
– Trong nhà khói quá, ống khói nhà tôi bị tắc.
– Tai hại quá, ta vào xem đi, tôi sẽ sửa giúp bác.
Nói xong làm ngay, ông ta bước vô mở cửa. Đúng lúc ấy bị ngay một cái chổi giáng xuống đầu và tiếng đàn bà tru tréo lên:
– Lão già đốn mạt, cút ngay đi không bà giết bây giờ!
Ông chạy nhanh ra khỏi nhà và đến bên ông hàng xóm ông đặt tay lên vai bạn và nói:
– Không hề gì ông bạn ạ, ống khói nhà tôi thỉnh thoảng cũng bị tắc thế đấy.
Tại rượu
Bác sĩ sau khi khám xong cho bệnh nhân, ông nói Tôi không thể tìm ra nguyên nhân căn bệnh của anh. Johnny, tôi nghĩ đó là do rượu
Johnny thở dài Nếu vậy tôi sẽ trở lại khi nào ông tỉnh rượu!
Bác sĩ: ??!
Giao nhiệm vụ theo sở thích
Trung đội tập hợp, chuẩn uý trực ban ra lệnh:
– Binh sĩ nào yêu âm nhạc bước ra phía trước!
Sáu chiến sĩ trong đội hình hăm hở bước ra:
– Thưa chuẩn uý, chúng tôi cần chơi bài gì ạ?
– Không chơi bời gì sất! Hãy khuân chiếc đàn piano sang câu lạc bộ sĩ quan ở… bên kia sườn núi!
Nóng vội
Tối hôm ấy trên chiếc cầu bắc qua sông Thames, thủ đô Luân Ðôn, có hai người không quen biết nhau: cô gái trẻ và người đàn ông già. Cô gái vò chiếc khăn với vẻ nôn nóng và miệng nói lẩm bẩm thành tiếng:
-Mổi tối thứ năm anh đều đến đây. Ðã 2 năm rồi mình đều gặp anh vào ngày thứ năm, đúng chín giờ tối. Anh chẳng lần nào đến muộn.Vậy mà hôm nay mười giờ mười lăm phút rồi mà chưa thấy anh! Anh không còn yêu mình nữa rồi! Mình còn sống làm gì khi không có anh?!
Cô gái leo qua thành cầu, lao đầu xuống nước. Người đàn ông lạnh lùng đưa mắt nhìn theo thân hình cô gái chìm dần trong làn nước và lắc đầu với vẻ trách móc :
– Ôi, đám trẻ lúc nào cũng nóng vội! Hôm nay mới là ngày thứ tư thôi mà.