– Làm thế nào mà ông có thể mua được tòa biệt thự sang trọng này trong khi thu nhập của ông rất thấp? – Kiểm toán viên thuế vụ chất vấn.
– Ô! Tôi đâu có mua! – Người đóng thuế đáp – Hè năm ngoái tôi đi câu và bắt được con cá vàng to. Khi tôi gỡ nó ra khỏi lưỡi câu, nó mở miệng nói: “Tôi là một con cá có phép thuật. Hãy thả tôi về với biển cả, tôi sẽ ban cho ông một ngôi biệt thự tráng lệ!”. Tôi ném con cá xuống biển và được tòa biệt thự này…
Kiểm toán viên nóng nảy ngắt lời:
– Làm sao ông có thể chứng minh chuyện như vậy là có thật chứ?
– Bằng chứng đấy! – Người đóng thuế vừa nói vừa chỉ vào ngôi biệt thự.
Ngẫu nhiên
Khác gì địa ngục
Người chồng có thói quen về nhà rất trễ. Một hôm, anh ta bỗng dưng về sớm, người vợ thấy làm lạ, bèn hỏi: “Sao hôm nay anh về sớm quá vậy?”.
Anh ta liền bảo:
– Hôm nay họp với Sếp, ông ấy chửi anh và nói xuống địa ngục đi, thế là anh tắt máy tính, đi về nhà.
Gặp lại
Trước khi đi công tác nước ngoài một năm, cô gái vì lo sợ người yêu không chịu nổi cám dỗ nhất thời mà ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, làm chuyện có lỗi với mình nên đã bày mưu tính kế đưa chàng vào tù. Ngày từ biệt, nàng thút thít nói:” Chỉ một năm thôi, anh ở trong này chờ em về nhé, rất nhanh thôi, em sẽ quay về đón anh ngay.”
Một năm sau, y hẹn nàng lái xe đến đón chàng về. Sau bữa tối ấm cúng và lãng mạn, chàng phóng hoả thiêu cháy tất thảy rồi lập tức đi tự thú. Người ta nhanh chóng đưa chàng trở lại buồng giam, nhìn người bạn tù mặt đẫm nước mắt, chàng cười bảo:” Đồ ngốc, khóc cái gì mà khóc, anh đã nói là sẽ quay lại ngay thôi mà.”
Con vịt và khăn giấy.
Có một cô gái đang tản bộ dưới rừng cây. Đột nhiên có một con vịt trắng, toàn thân bị dính dơ chạy chắn đường cô.
Cô gái kêu lên: Oh, tội nghiệp quá. lại đây ta lau cho. Nói rồi cô lấy miếng khăn giấy ra lau cho con vật bé nhỏ ấy.
Cô gái đi một đoạn nữa thì gặp một con vịt khác cũng màu trắng và bị dơ khắp người như lúc nãy. Cô cũng lại lấy khăn giấy lau cho nó.
Và cô đi thêm một đoạn nữa và cũng lại gặp một con vịt như thế nữa. Môt lần nữa, cô lấy khăn giấy lau cho nó.
Cô lại đi thêm một đoạn nữa. Đang đi, cô nghe tiếng sột soạt từ trong bụi cậy: Psssssssssst, cô à.
Có chuyện gì ạ. Cô gái trả lời.
Cô có khăn giấy ko? Người trong bụi vọng ra hỏi.
Ko, tôi ko còn nữa
Khỉ thật, cô có thấy con vịt nào chạy qua đây ko?
Dụng cụ
Cô giáo dặn học sinh ngày mai mỗi người phải mang theo một dụng cụ bảo vệ sức khoẻ. Hôm sau lên lớp, cô gọi neo :
– Neo, em mang gì vậy?
– Dạ , em mang băng gạc để băng bó vết thương.
– Giỏi, còn pix?
– Dạ, em mang oxy già để rửa vết thương.
– Tốt, còn em mang gì lên vậy coixuong?
– Dạ thưa cô, đây là bình oxy.
– Em lấy của ai vậy?
– Dạ của Bà em.
– Lúc em đem đi Bà em có nói gì không?
– Dạ không, Bà em chỉ thở dài và phều phào nói : không… được.. mang đi !!