Trong phòng hòa nhạc, một thính giả hỏi người ngồi bên cạnh:- Tôi không biết bản sonata này của nhà soạn nhạc Plongelstein. Hai chương đầu nghe buồn quá…
À, dễ hiểu thôi. Khi ông ta sáng tác 2 chương đầu, vợ ông ta vừa bỏ ông ta.
– Còn về chương thứ ba, nghe phải nói là cực kỳ bi thảm.
– Vợ ông ta quay lại mà.
***
Một phụ nữ rất hay ghen gọi điện cho bạn gái:
– Tớ vừa trải qua 2 tiếng đồng hồ khốn khổ, chồng tớ không về nhà lúc 7 giờ như mọi khi. Thế là tớ tưởng tượng tới cảnh trong một khách sạn, anh ấy đang hú hí với con thư ký trẻ măng của anh ấy.
– Nhưng bây giờ thì cậu đã yên tâm?
– Ừ, Tớ vô cùng sung sướng. Tớ vừa nhận được một cú điện thoại từ phòng hồi sức cấp cứu. Thì ra anh ấy chỉ bị một chiếc xe buýt đâm phải.
Có một người đàn bà đi máy bay. Nhưng có một viên kim cương nên không biết làm cách nào qua hải quan được. Chợt bà thấy một cha cố đang đi ngang qua bèn nhờ cha cố đem qua hải quan dùm. Đến chỗ khai báo nhân viên hải quan hỏi cha: Cha có gì khai báo không? Cha cố tính nói không nhưng chợt nhớ viên kim cương trong túi quần và không nên cãi lời chúa răn là không được nói láo nên cha nói: Từ thắt lưng cha trở lên không có gì quí giá còn từ thắt lưng trở xuống thì có một vật mà mọi quí bà đều thích. Nhân viên hải quan cười nói: Cha vui tính quá! Mời cha qua.
Một anh chàng nghe điện thoại. Ðầu dây bên kia là bác sĩ
-Về vấn đề thử máu của vợ anh, ông ta nói, do có sự nhầm lẫn về mặt hành chính tôi không thể chắc mẫu máu nào là của vợ anh. Theo như hai mẫu thì cô ta hoặc bị AIDS hoặc bị đau tim nặng.
-Thế thì tôi phải làm gì đây? người kia hỏi.
-À, tôi đề nghị anh cho cô ta chạy cỡ 10 dặm. Nếu cô ta còn sống sót mà trở về, thì đừng có ngủ với cô ta nữa.