Vợ than thở: “Anh không còn yêu em nữa ư? Trước kia, chiều chiều anh thường ngồi cạnh và nắm tay em…”
Chồng phản đối:
– Nhưng em yêu, từ khi chúng ta bán cây đàn piano đi thì điều đó không còn cần thiết nữa.
Vợ than thở: “Anh không còn yêu em nữa ư? Trước kia, chiều chiều anh thường ngồi cạnh và nắm tay em…”
Chồng phản đối:
– Nhưng em yêu, từ khi chúng ta bán cây đàn piano đi thì điều đó không còn cần thiết nữa.
Trên sa mạc, một anh đi đường hỏi một thổ dân:
– Anh cho biết đến làng gần nhất cònn bao lâu nữa?
– Sắp đến rồi. Anh cứ đi thẳng, đến thứ sáu tuần sau thì rẽ phải là tới.
Hai người của nhà thờ đi tới từng nhà một, họ gõ cửa một nhà có người phụ nữ không ưa họ lắm. Bà ta nói rằng không muốn nghe những lời của họ, và đóng sầm cửa lại ngay trước mặt.
Tuy vậy, bà ta ngạc nhiên thẩy rằng cánh cửa không thể đóng được, và lại bật ngược trở lại và mở ra. Bà ta thử lại lần nữa, đặt cả lưng vào để đóng cửa nhưng vẫn kết quả như vậy, cánh cửa bật trở ra.
Tin chắc rằng những kẻ thô lỗ kia đã đặt chân vào để chặn cửa, bà ta giận dữ cố gắng đóng mạnh lần nữa để dạy cho họ một bài học, thì lúc đó một người trong số họ nói, “Thưa bà, trước khi bà làm như thế một lần nữa bà cần phải bỏ con mèo của bà ra đã.”
Chồng của bị cáo trách luật sư: “Ông cam đoan sẽ cãi trắng án cho vợ tôi, thế mà cô ấy lại bị kết án một năm lao động cưỡng bức”.
Luật sư thở dài:
– Nhưng ở phiên tòa bà ấy có để cho tôi nói câu nào đâu!
Một anh chàng nghe điện thoại. Ðầu dây bên kia là bác sĩ
-Về vấn đề thử máu của vợ anh, ông ta nói, do có sự nhầm lẫn về mặt hành chính tôi không thể chắc mẫu máu nào là của vợ anh. Theo như hai mẫu thì cô ta hoặc bị AIDS hoặc bị đau tim nặng.
-Thế thì tôi phải làm gì đây? người kia hỏi.
-À, tôi đề nghị anh cho cô ta chạy cỡ 10 dặm. Nếu cô ta còn sống sót mà trở về, thì đừng có ngủ với cô ta nữa.