Ông bố giận dữ hỏi ba đứa con trai:
– Thú thật đi, ban nãy đứa nào đứng trên kia đổ bô thẳng xuống sông?
Ba đứa im lặng. Ông bố tiếp:
– Chúng bay hãy nhớ lại chuyện ông Washington và cây anh đào. Bấy giờ, Washington cũng trạc tuổi chúng mày trót dại chặt cây anh đào, nhưng đã thú thật với ông bố. Điều đó khiến bố ông ta rất tự hào.
Nghe vậy, thằng bé thứ nhất liền thú nhận. Ông bố thở dài rồi cầm roi lên chuẩn bị vụt cho nó vài roi.
– Bố! – Thằng bé phản đối – Bố vừa kể chuyện Washington nhận lỗi thì được ông bố tha cơ mà!
– Đúng vậy, nhưng khi Washington chặt cây thì bố ông ta không ở trên cây.
Ngẫu nhiên
Gặp lại
Trước khi đi công tác nước ngoài một năm, cô gái vì lo sợ người yêu không chịu nổi cám dỗ nhất thời mà ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, làm chuyện có lỗi với mình nên đã bày mưu tính kế đưa chàng vào tù. Ngày từ biệt, nàng thút thít nói:” Chỉ một năm thôi, anh ở trong này chờ em về nhé, rất nhanh thôi, em sẽ quay về đón anh ngay.”
Một năm sau, y hẹn nàng lái xe đến đón chàng về. Sau bữa tối ấm cúng và lãng mạn, chàng phóng hoả thiêu cháy tất thảy rồi lập tức đi tự thú. Người ta nhanh chóng đưa chàng trở lại buồng giam, nhìn người bạn tù mặt đẫm nước mắt, chàng cười bảo:” Đồ ngốc, khóc cái gì mà khóc, anh đã nói là sẽ quay lại ngay thôi mà.”
Vợ tao!
Voi đang đi trong rừng, bỗng nhìn thấy cáo ngồi bên bờ suối vặt lông một con gà. Voi xông lại quát:
– Cáo! Sao mày dã man thế?
Cáo luống cuống, giả vờ bưng mặt nấc lên:
– Đây là… vợ tao. Cô ấy mới chết hôm qua…. hu hu…
– Đồ ác thú! Vợ chết mà lại vặt lông ăn thịt. Tao phải trừng trị mày!
Cáo bí quá, càng khóc to hơn:
– Tao làm thế này là vì tao… tao… chưa bao giờ nhìn thấy nàng… cởi trần cả.
Không có gì đáng phàn nàn
Cặp vợ chồng nọ âu sầu về cậu con đã bốn tuổi mà vẫn không biết nói. Đưa đi khắp lượt bác sĩ nhưng cũng chẳng tìm ra nguyên nhân. Cuối cùng một sáng đứa bé đột nhiên kêu lên:
– Mẹ ơi, bánh mì hôm nay bị cháy quá.
– Con biết nói à ? – Người mẹ mừng rỡ – Nhưng tại sao đến bây giờ con mới chịu mở miệng?
– Trước giờ mọi việc đều ổn cả.
Chỉ có vợ mới thế!
Đó là một đêm thật khủng khiếp. Gió thổi cắt da, tuyết rơi dày đặc… Đường phố vắng tanh. Ông chủ tiệm bánh chuẩn bị đóng cửa thì một người đàn ông nhỏ bé lách vào. Ông ta mặc áo ấm, áo mưa, khăn choàng, nhưng vẫn bị ướt lóp ngóp.
– Bán cho tôi hai cái bánh.
– Chỉ hai cái thôi à? – Ông chủ tiệm ngạc nhiên.
– Ừ, hai thôi. Một cho tôi và một cho Sherry.
– Sherry là vợ ông à?
– Chớ anh nói ai? – Người đàn ông gắt gỏng – Chẳng lẽ mẹ tôi lại bắt tôi ra đường trong một đêm như thế này à?