Bà vợ giục chồng đi cạo râu, thay đồ để chuẩn bị đón Noel. Ông chồng say xỉn bước vào phòng tắm, vừa soi gương vừa lẩm bẩm:
– Tôi không biết anh là ai, nhưng tôi cũng sẽ giúp anh cạo râu.
Bà vợ giục chồng đi cạo râu, thay đồ để chuẩn bị đón Noel. Ông chồng say xỉn bước vào phòng tắm, vừa soi gương vừa lẩm bẩm:
– Tôi không biết anh là ai, nhưng tôi cũng sẽ giúp anh cạo râu.
Ở một làng nọ có một gia đình mới cưới vợ cho con. Sau một thời gian, người con dâu có mang và đẻ một đứa con trai rất khỏe mạnh. Trong ngày đầy tháng của cháu bé, gia đình quên mất mời một người già trong làng. Bà cụ rất tức giận và nói một lời nguyền: “Đứa bé gọi tên ai trong gia đình, người đó sẽ chết.”
Khi đứa bé biết nói thì cả gia đình đã quên lời nguyền kia. Một hôm đứa bé gọi “Bà ơi”, thế là hôm sau bà ngoại nó chết. Khi đứa bé gọi “Mẹ ơi”, thì người mẹ cũng ra đi ngay trong đêm ấy. Hôm sau nữa, đứa bé gọi “Bố ơi”, người bố chán nản, chẳng thiết ăn thiết uống, lên giường nằm chờ chết. Nhưng sáng hôm sau, ông ta thức dậy, thấy mình vẫn sống sờ sờ. Chợt nghe tiếng khóc bên hàng xóm, thì mới hay. Người hàng xóm đang khỏe mạnh thì bỗng chết sáng nay.
Tại một bữa tiệc, các vị khách ðang tranh cãi ðàn ông hay ðàn bà ðáng tin cậy hõn. Một ngýời ðàn ông nói: “Không phụ nữ nào có thể giữ ðýợc bí mật”.
“Tôi không rõ lắm về ðiều ðấy. Nhýng tôi ðã giữ bí mật về tuổi của mình từ khi tôi 21 tuổi”, một phụ nữ tóc vàng nói.
“Rồi bà sẽ ðể lộ một ngày nào ðó”, ngýời ðàn ông khẳng ðịnh.
“Tôi không nghĩ thế”, quý bà tóc vàng ðáp trả. “Khi một ngýời phụ nữ ðã giữ ðýợc bí mật trong 27 nãm, thì cô ta sẽ giữ nó suốt ðời”.
Trong buổi học ở lớp 3 của một trường tiểu học nọ, cậu bé lén đưa cho cô bạn bên cạnh mẩu giấy nhỏ, trong đó viết nguệch ngoạc: “Sau giờ học, chúng ta ra công viên và ngồi trên ghế đá chơi nhé”. Cô bạn đọc lướt qua, hiểu ý, nhìn cậu bé bằng con mắt khinh mạn và bĩu môi. Lát sau, cô đẩy sang cậu bé một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ: “Nếu chỉ có vậy thì xuống lớp 1 mà học”.
Trong giờ sinh vật, cô giáo hỏi học sinh:
– Tại sao con cá thờn bơn lại mỏng dẹt vậy?
Johnny giơ tay:
– Thưa cô vì nó bị con cá voi híp!
Cô giáo không kìm chế nổi:
– Biến khỏi lớp học, và nếu không có phụ huynh thì đừng có quay lại lớp. Chúng ta tiếp tục buổi học. Thế còn ai biết, tại sao mắt của con tôm lại to và lồi ra thế không?
Johnny đã ra tới cửa:
– Đơn giản là con tôm cũng có mặt ở cạnh đó và trông thấy tất cả.