David ðýợc tặng một con vẹt nhân dịp sinh nhật của mình. Ðó là một con vẹt rất ðẹp nhýng lại hết sức hỗn láo. Nó chỉ biết nói những câu tục tĩu và không bao giờ chịu nghe theo những lời dạy bảo của David. Một ngày kia khi con vẹt vãng tục trýớc mặt mẹ David, không chịu nổi nữa, cậu mở cánh cửa tủ lạnh và tống nó vào trong. Sau một hồi ðập cánh loạn xạ, chợt con vẹt im bặt. Giật mình, sợ có chuyện gì không hay xảy ra, David vội mở cửa tủ. Con vẹt lập tức bay ra và ðậu trên vai David nói hết sức lễ phép: Tôi biết mình ðã có thái ðộ không ðúng mực. Tôi hứa từ nay sẽ luôn nghe theo lời anh. Xin anh hãy tha thứ cho tôi. Chýa kịp hết ngạc nhiên trýớc sự thay ðổi ðột ngột này, David lại nghe con vẹt hỏi: Nếu có thể ðýợc, xin hãy cho tôi biết con gà trong tủ lạnh ðã mắc tội gì vậy?
Ngẫu nhiên
Chỉ có vợ mới thế!
Đó là một đêm thật khủng khiếp. Gió thổi cắt da, tuyết rơi dày đặc… Đường phố vắng tanh. Ông chủ tiệm bánh chuẩn bị đóng cửa thì một người đàn ông nhỏ bé lách vào. Ông ta mặc áo ấm, áo mưa, khăn choàng, nhưng vẫn bị ướt lóp ngóp.
– Bán cho tôi hai cái bánh.
– Chỉ hai cái thôi à? – Ông chủ tiệm ngạc nhiên.
– Ừ, hai thôi. Một cho tôi và một cho Sherry.
– Sherry là vợ ông à?
– Chớ anh nói ai? – Người đàn ông gắt gỏng – Chẳng lẽ mẹ tôi lại bắt tôi ra đường trong một đêm như thế này à?
Bóng đá
Một cầu thủ bóng đá hỏi cha cố:
– Thưa cha. Đá bóng vào ngày chủ nhật có phải là tội lỗi không?
– Khi cha xem con đá thì cha nghĩ rằng bất cứ ngày nào mà con ra sân thì ngày đó đều có tội.
Mỉa mai thay
2 người đàn ông chờ ở cổng thiên đường đang có một cuộc nói chuyện.
-Làm sao anh chết?
-Tôi chết vì lạnh
-Thật là kỳ lạ, người kia nói, như thế nào để lạnh đến chết?
-Ðầu tiên nó rất khó chịu, anh sẽ run rẩy, và anh sẽ thấy đau đớn tất cả ngón tay và chân của anh. Nhưng cuối cùng, nó sẽ dịu lại. Anh bị tê cóng cho đến khi anh thiếp đi luôn. Còn anh! anh chết như thế nào?
-Tôi bị vỡ tim, người kia nói. Anh biết đấy, tôi đã biết vợ tôi dối tôi, ngày nọ tôi chợt trở về nhà bất thình lình. Tôi chạy vào phòng ngủ, và thấy cô ta ở một mình, đang đan len. Tôi chạy xuống tầng hầm, nhưng chẳng có ai trốn ở đó. Tôi chạy lên tầng thứ 2, cũng chẳng có ai trốn ở đó cả. Tôi chạy thật là nhanh như tôi có thể lên gác mái, và ngay khi tôi tới nơi, tôi bị nhồi máu cơ tim và chết…
Người chết vì lạnh lắc đầu.
-Thật là mỉa mai thay…nếu anh kiểm tra trong cái tủ lạnh, thì cả 2 chúng ta vẫn còn sống.
Cảm ơn bạn, ý kiến đó không phù hợp
A: Tao hay văng tục khi nói chuyện quá mày ạ giờ sao đây???
B: Ah… Mày phải thay đổi đại loại như lúc mày muốn chửi:
“ĐM mày, mày ngu như con chó!”
Thì mày hãy suy nghĩ ra một câu khác nhẹ nhàng hơn ví dụ như là:
“Cảm ơn bạn, ý kiến đó không phù hợp.”
A: Uk. Cảm ơn mày, ý kiến đó không phù hợp…