Cô vợ trèo lên bàn cân, anh chồng nhăn mặt:
– Em có biết, em phải cao chừng nào để tương xứng với trọng lượng không?
– Chừng nào?
– Năm mét rưỡi!
Cô vợ trèo lên bàn cân, anh chồng nhăn mặt:
– Em có biết, em phải cao chừng nào để tương xứng với trọng lượng không?
– Chừng nào?
– Năm mét rưỡi!
Một nhà ảo thuật trình diễn trên một chiếc tàu ở vùng biển Caribê. Mỗi tuần khán giả lại khác nhau nên nhà ảo thuật có thể sử dụng cùng một mẹo hết lần này đến lần khác. Chỉ có một rắc rối: con vẹt của thuyền trưởng được xem buổi biểu diễn mỗi tuần và bắt đầu hiểu nhà ảo thuật đã làm những gì. Mỗi khi hiểu được, đang buổi biểu diễn nó hét toáng lên: Xem kìa, không phải là cái mũ đấy đâu, Nhìn kìa ông ta đang giấu những bông hoa ở dưới bàn! Này, tại sao tất cả các quân bài đều là át bích? Nhà ảo thuật rất tức giận nhưng không thể làm gì được, suy cho cùng đấy là con vẹt của thuyền trưởng. Một ngày nọ chiếc tàu gặp nạn và chìm. Nhà ảo thuật thấy mình đang bám vào một tấm ván giữa đại dương cùng với, tất nhiên là con vẹt. Họ nhìn nhau căm giận nhưng không thốt ra một lời nào. Một ngày trôi qua, một ngày và lại một ngày nữa. Sau một tuần cuối cùng con vẹt nói: OK tôi chịu thua. Ông đã làm gì với cái tàu vậy?
Có cô bé mới lớn kia làm nghề bện chổi ở 1 cơ sở nhỏ. Một hôm nàng xin gặp riêng ông chủ và ngỏ ý muốn nghỉ việc. Ông chủ hỏi duyên cớ vì sao thì nàng vừa khóc vừa đáp:
– Ông ơi, con bện chổi bao nhiêu năm nay rồi, bây giờ con thấy càng ngày nó càng mọc ra sợi chổi quá trời….
– Thế sợi chổi nó mọc ở đâu chỉ cho ông xem xem…
Cô bé bèn vạch ra chỉ vào………
– Đó ông thấy không.
Ông chủ bèn phá lên cười sằng sặc:
– Ối giời ơi, cái đó là do con nhớn lên nên nó mới phải thế thôi, lông đó chớ đâu phải sợi chổi, ai mà chả vậy, ngay cả ông cũng có, không tin ông cho xem nè….
Ông cũng vạch ra cho nó xem. Không ngờ nhìn thấy cô bé lại càng khóc to hơn:
– Úi giời, thế này thì con xin nghỉ ngay ông ơi…… không thì mọc hết sợi rồi nó lại mọc thêm cái cán chổi như của ông nữa thì chết con…. hu hu…..
Một trận bóng đã quốc tế sắp diễn ra. Một chú bé 10 tuổi vào vào cửa với tấm giấy mời danh dự ngồi ở khán đài A. Người soát vé hỏi:
– Vé này chắc chắn là mời cha cậu. Tại sao cha cậu không tới xem?
– Cha cháu bận việc ở nhà.
– Bận việc gì?
– Dạ, ổng đang tìm tấm vé mời này ạ!
Bạn thấy một cô gái tuyệt đẹp ở bữa tiệc. Bạn tới bên cô ta và nói Tôi cực kỳ sành chuyện ấy. Đó gọi là Tiếp thị trực tiếp (Direct Marketing).
Bạn đang ở bữa tiệc với một nhóm bạn và thấy một cô gái tuyệt đẹp. Một người bạn của bạn tới chỗ cô ta và chỉ vào bạn nói, Anh chàng này sành chuyện ấy lắm. Đó là quảng cáo.
Bạn thấy một cô gái tuyệt đẹp ở buổi tiệc. Bạn tới chỗ cô ta và xin số điện thoại. Ngày hôm sau bạn gọi điện và nói Xin chào, anh thành thạo chuyện ấy lắm. Đó là tiếp thị qua điện thoại (Telemarketing).
Bạn đang ở bữa tiệc và thấy một cô gái tuyệt đẹp. Bạn đứng dậy, sửa lại cà vạt; bạn tới chỗ cô ta và mời cô ta uống. Bạn mở cửa cho cô ta, nhặt túi xách của cô ta khi cô đánh rơi nó, ngỏ ý chở cô ta về nhà, và nói à còn cái này, tôi sành chuyện ấy lắm. Đó là PR (Public Relations).
Bạn đang ở bữa tiệc và bạn thấy một cô gái tuyệt đẹp. Cô ta bước tới bên bạn và nói Em nghe nói anh sành chuyện ấy lắm. Đó là sự nhận diện nhãn hiệu (Brand Recognition).
Bạn đang ở bữa tiệc và bạn thấy một cô gái đẹp. Bạn tới bên chỗ cô ta và nói, “Này, tôi sành chuyện ấy lắm”. Cô ta tát cho bạn một phát vào mặt. Ấy là Sự phản hồi của khách hàng (Customer Feedback).