Một vị giáo sý ðang hýớng dẫn các sinh viên ngành y thực tập bài học ðầu tiên về giải phẫu tử thi. Ông ta quyết ðịnh chỉ dẫn cho họ một số ðiều cõ bản trýớc khi bắt ðầu công việc.
– Các anh cần phải có khả nãng làm ðýợc hai việc sau ðây trýớc khi trở thành nhà giải phẫu. Ðiều ðầu tiên mà các anh cần là không ðýợc có cảm giác sợ hãi.
Ðể chứng minh lời mình ðang nói, ông chọc ngón tay vào hậu môn của tử thi và ðýa lên miệng liếm. Rồi ông ta yêu cầu các sinh viên của mình phải làm giống nhý vậy trýớc mặt nhau. Sau một vài phút bị sốc và im lặng, các sinh viên cũng phải lần lýợt làm theo.
– Ðiều thứ hai mà các anh cần phải có là khả nãng quan sát và phán ðoán một cách chính xác: Tôi ðã lấy ngón tay giữa chọc vào hậu môn của tử thi, nhýng tôi lại liếm ngón tay trỏ của tôi!
Một bà có tính lắm mồm ai cũng biết. Một hôm bà bị ốm phải tới gặp bác sĩ quen. Khám xong, bác sĩ bảo bà há miệng ra để ông được tập trung tư tưởng trong lúc kê đơn.
Lát sau, khi bác sĩ nói xong rồi bà liền trách:
– Thưa bác sĩ, nếu phải há mồm một lúc nữa thì tôi cắn lưỡi chết mất.
Bác sĩ thản nhiên đáp:
– Ôi! Nếu được vậy thì hay quá! Lần sau, nếu có phải đến đây thì bà sẽ không phải há miệng ra nữa.
Một cặp tình nhân sau nhiều năm tìm hiểu kỹ càng đã quyết định tổ chức đám cưới thật hoành tráng.
Đó là một đám cưới theo nghi lễ truyền thống, rượu chảy như suối, thịt chất như núi và rau thì bạt ngàn như những cánh rừng. Hai họ chúc tụng đến say mèm.
Thế rồi, không biết vì sao hai họ lại lao vào đấm đá nhau tơi bời. Khi cảnh sát đến nơi thì khắp nơi hoang tàn như bãi chiến trường, ai nấy máu me đầy người nằm la liệt vì ai cũng say. Cảnh sát quyết định đem cả hai họ về đồn nghỉ ngơi cho giã rượu rồi sẽ xét xử tội gây mất trật tự công cộng.
Hai hôm sau, tại tòa án. Quan viên hai họ vẫn còn phảng phất hơi men, vừa nhìn thấy nhau đã lao vào đấm đá túi bụi. Chủ tọa phải vất vả lắm mới ổn định được tình hình. Khi trật tự vãn hồi, mặc cho hai họ gầm gừ nhìn nhau, chủ tọa hỏi anh chàng phù rể vì thấy anh ta có vẻ tỉnh táo nhất:
– Anh hãy thuật lại câu chuyện cho rành rọt.
– Vâng. Sau nhiều năm tìm hiểu kỹ càng hai người bạn của tôi đã quyết định tổ chức đám cưới thật hoành tráng. Đó là một đám cưới theo nghi lễ truyền thống, rượu chảy như suối…
– Cái đó tòa biết rồi, hai họ say mèm chứ gì?
– Vâng! Nhưng tôi không say, vì theo truyền thống phù rể phải tỉnh táo để nhảy với cô dâu. Đáng lẽ sau bản nhạc thứ nhất tôi phải nhường cô dâu cho chú rể, nhưng bản nhạc vừa chấm dứt thì bản thứ hai vang lên. Chú rể thì ở góc xa đang chúc tụng hết chén này đến chén khác…
– Cho nên anh vẫn nhảy tiếp với cô dâu?
– Đến bản nhạc thứ ba thì… đang dập dìu khiêu vũ với cô dâu chợt tôi thấy chú rể mặt mũi đỏ gay, xông tới như một con sư tử rồi lấy hết sức bình sinh đá thẳng vào ngực cô dâu.
– Đá thẳng vào ngực cô dâu? – Tòa hỏi lại anh chàng phù rể.
– Vâng!
– Vậy thì đau lắm?
– Đau là thế nào? Phải nói là chết điếng người ấy chứ. Tôi bị gãy tới ba ngón tay đây này.