Khuya, hai ông ngồi ở quầy rượu nói chuyện với nhau: “Chả lẽ vợ ông không cằn nhằn gì khi ông về muộn à?”
– Tôi không có vợ.
– Vậy tại sao ông lại về nhà muộn thế này?
Khuya, hai ông ngồi ở quầy rượu nói chuyện với nhau: “Chả lẽ vợ ông không cằn nhằn gì khi ông về muộn à?”
– Tôi không có vợ.
– Vậy tại sao ông lại về nhà muộn thế này?
Tổng thống chạy bộ vào buổi sáng trên đường và vô tình trượt chân, bay qua khỏi hàng rào chắn của một câu cầu và rơi xuống con suối phía dưới.
Trước khi đội cứu hộ tìm thấy và cứu ông ta thì có 3 đứa trẻ đi câu cá ngang qua và kéo ông ta ra khỏi con suối. Để tạ ơn, ông ta hứa sẽ cho ba đứa bé bất cứ cái gì mà bọn nhóc yêu cầu.
Đứa trẻ đầu tiên nói:
– Con rất muốn đi Disneyland.
– OK! Ta sẽ phái chuyên cơ riêng của ta đưa con đến đó! – Nhà lãnh đạo đáp.
Đứa trẻ thứ hai:
– Con muốn có đôi giày Nike giống loại mà Michael Jordan đang mang.
– Ta sẽ mua nó cho con và thậm chí còn có chữ ký của Michael!
Đứa trẻ thứ 3 nói:
– Con muốn có một chiếc xe lăn có tivi kèm dàn âm thanh nổi!
Tổng thống ngạc nhiên:
– Nhưng con trông không có vẻ gì là đau yếu cả
– Con sẽ! Nếu như cha con biết được rằng con đã cứu ngài khỏi chết đuối!
Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:
– Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?
– Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách
xa hàng dặm.
Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ:
– Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ…
Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục:
– Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc.
Môi “đạo sĩ” lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:
… cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.
Trong thời kỳ suy thoái kinh tế, một anh chàng vào quán rượu nói với chủ quán, gọi rượu đãi tất cả mọi người ở đó.
Chủ quán đáp lời:
– Được thôi, nhưng chúng ta đang trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế. Tôi muốn nhìn thấy tiền của anh trước.
Anh chàng liền rút ra một nắm tiền đặt lên quầy. Không thể tin vào mắt mình, ông chủ tiệm hỏi:
– Anh lấy số tiền đó ở đâu vậy?
– Tôi là một tay cá độ chuyên nghiệp! – Anh ta trả lời.
– Làm sao có chuyện đó được. Khi cá cược luôn chỉ có 50% cơ hội thắng độ, đúng không?
– Tôi chỉ cá độ những gì tôi tin chắc sẽ thắng thôi! Anh chàng bình thản nói
– Ví dụ?
– Ví dụ nhé, tôi cá với ông 50 đôla rằng tôi có thể cắn được mắt phải của tôi.
Ông chủ quán nghĩ ngợi một lúc rồi nhận lời.
Anh chàng nọ lôi con mắt giả của anh ta và cắn.
– Trời ơi! Anh lừa tôi à? – Ông chủ quán vừa nói vừa đau khổ rút tiền đưa cho anh chàng.
– Được rồi, tôi cho ông một cơ hội khác: Tôi cá với ông 50 đôla nữa rằng tôi có thể cắn mắt trái của tôi.
Ông chủ lại suy nghĩ một lúc rồi quyết định:
– OK! Anh không bị mù. Tôi đã quan sát anh đi vào đây. Tôi sẽ chấp nhận vụ cá cược này.
Anh chàng kia lôi hàm răng giả cắn mắt trái.
– Anh lại lừa tôi một lần nữa rồi! – Ông chủ quán cay cú.
– Đó là cách tôi kiếm được tiền đó ông bạn. Thôi, tôi chỉ lấy của ông một chai scotch thay vì những số tiền thắng cược.
Cầm chai rượu trên tay, anh ta đi về phía cuối phòng, cả buổi tối anh ta vui vẻ đánh bạc với một số người địa phương. Sau vài giờ đánh bạc và uống rượu anh ta quay trở lại quầy. Lúc này anh chàng đã say khướt, lè nhè nói:
– Ông chủ, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, tôi cá với ông 500 đôla rằng tôi có thể đứng trên cái quầy này chỉ với một chân, và tè vào chai whiskey trên giá đằng sau ông mà không bị rơi ra một giọt nào.
Ông chủ quán lần này chắc mẩm thắng cược vì thấy anh kia thậm chí không thể đứng vững với cả hai chân, nữa là một:
– Thôi được tôi chấp nhận cá với anh.
Anh chàng lúc này liền đứng lên quầy bằng một chân bắt đầu tè. Anh ta tưới vào tất cả mọi chỗ, cả người chủ quán, cả quầy bar và cả vào anh ta nữa nhưng không hề một giọt nào vào được chai whiskey kia.
Ông chủ quán hớn hở vừa cười vừa nói:
– Này cậu, cậu nợ tôi 500 đôla nhé!
– Đúng vậy! Nhưng tôi vừa mới cá với đám người ở góc đằng kia 1.000 USD rằng tôi có thể vừa tè lên người ông, lên quầy bar mà vẫn có thể làm ông cười sung sướng được đấy.
Một gã xỉn bước vào quán bar, ngồi xuống và kêu một ly rượu.
-Tôi không phục vụ cho mấy người say rượu”, bartender nói.
Gã xỉn ngật ngưỡng đi ra cửa trước, rồi quay lại bằng cửa hông, đến bên quầy, đập tay xuống bàn đòi rượu.
-Tao vừa nói mày đi ra khỏi đây mà. Bước!
Gã xỉn rời khỏi chỗ ngồi, lập cập đi ra ngoài đường bằng cửa hông, nhưng sau đó lại lò dò quay lại quán bar bằng cửa sau. Một lần nữa, gã đến quầy yêu cầu rượu. Người bán rượu tức điên người, nhìn gã say xỉn và gằn từng tiếng.
-Tao đã nói rồi, không có rượu – Cút đi ngay lập tức.
Gã xỉn cũng nhìn lại bartender và lắp bắp
-Ít nhất thì mày cũng phải nói cho tao biết là mày làm ở bao nhiêu quán bar như thế này chứ.