Tại phòng tranh vẽ của một họa sĩ, mọi người đang tranh luận về nghệ thuật. Một kịch sĩ nổi tiếng không tham gia bàn cãi, bỗng nhiên nói với mọi người:
– Khỏi bàn cãi. Tôi sẽ chứng minh thế nào là nghệ thuật.
Sau đó, mọi người chờ đợi, nhưng kịch sĩ nổi danh lại đi ra, rời khỏi phòng. Một lúc sau ông trở lại, mặt tái nhợt, tóc rũ rượi, môi ông mấp máy như nói không ra hơi:
– Cháy nhà!
Ai nấy hốt hoảng, sợ hãi.
Và đột nhiên sự sợ hãi biến đi trên gương mặt của kịch sĩ. Ông cười:
Bill và Marl quyết ðịnh cách duy nhất ðể tranh thủ “vui vẻ” lúc chiều chủ nhật là ðẩy ðứa con trai ra ban công và yêu cầu nó báo cáo lại tất cả những hoạt ðộng diễn ra xung quanh.
Cậu con trai bắt ðầu bài týờng thuật của mình khi cha mẹ cậu vội vàng thực thi kế hoạch. “Có một chiếc xe ðang bị cẩu lên ở bãi ðỗ xe”, cậu bé nói. “Một chiếc xe cứu thýõng vừa phóng qua”. Vài giây trôi qua.
“Hình nhý nhà Anderson ðang có tiệc. Matt ðang ði một cái xe mới và ông bà Cooper ðang làm tình”.
Ông bố và bà mẹ liền dựng dậy trên giýờng. “Làm sao con biết?”, ngýời cha hoảng hốt hỏi.
“Thằng con của họ cũng ðang ðứng ngoài ban công mà”, cậu bé trả lời.