Một người lính tương lai biết rằng mình sắp phải sang Việt Nam nên quyết định tự tử bằng cách lên cầu Brooklyn ở New York.
“Dừng lại, chàng trai.” Một người đàn ông chặn anh ta lại. “Hãy nói chuyện với ta đi. Có thể rồi cậu sẽ thay đổi ý định đấy.”
Họ nói chuyện với nhau trong nửa giờ. Sau đó cả hai cùng nhảy xuống nước.
Ngẫu nhiên
Điện thoại
Một hôm một nhân viên tới chỗ làm với hai tai bị băng. Ông chủ của anh ta hỏi rằng chuyện gì đã xảy ra.
-Hôm qua lúc tôi đang là áo sơ mi thì chuông điện thoại reo, tôi đã trả lời điện thoại bằng cái bàn là thay vì cái điện thoại!
-Rồi, ông chủ nói, điều đó giải thích về một cái tai, nhưng còn tai bên kia?
-Họ gọi lại.
Thông minh
Bill và Sharif
Thủ tướng Nawaz Sharif đến Washington để tham dự một cuộc hội kiến với tổng thống Mỹ là Bill Clinton. Sau bữa ăn tối, Bill nói với Sharif: “Này Sharif, tôi không biết anh nghĩ gì về các thành viên trong nội các của mình nhưng của tôi thì họ rất thông minh và sáng dạ.”
“Làm sao anh biết được điều đó hả Bill?” – ngài Sharif hỏi
“Ô, đơn giản lắm cơ!” – Bill nói – “tất cả bọn họ đều phải trải qua một cuộc trắc nghiệm đặc biệt trước khi làm Bộ trưởng. Ðợi một tí nhé!”. Ông ta gọi bà Ngoại trưởng Madeleine Albright đến và nói với bà ta “Nói tôi nghe nào Madeleine, ai là con của cha mẹ bà và ai không phải là anh chị em của bà?”
“Ah, quá dễ thưa Tổng thống” – Madeleine đáp – “đó chính là tôi!”
“Tốt lắm Madeleine” Clinton nói và ngài Sharif của chúng ta rất ngạc nhiên.
Ông ta trở về Islamabad và suy nghĩ rất lâu về trí thông minh của các thành viên trong nội các mình. Cuối cùng ông cho gọi Sartaj Aziz đến và nói: “Sartaj Aziz, nói tôi nghe nào, ai là con của cha mẹ anh và ai không phải là anh chị em của anh?”
Sartaj Aziz suy nghĩ rất lâu, rất lâu nhưng vẫn không biết được câu trả lời. “Tôi có thể suy nghĩ thêm không thưa Thủ tướng? Có thể tôi sẽ trả lời ngài vào ngày mai?” – “Dĩ nhiên”, Sharif nói, “tôi cho anh 24 giờ đấy”
Sartaj Aziz đi khỏi và cố nặn óc ra để suy nghĩ về câu hỏi của ngài Thủ tướng, ông ta cho triệu tập các bộ trưởng, thứ trưởng và các quốc vụ khanh nhưng không ai biết được câu trả lời. 20 giờ sau, Sartaj Aziz vẫn còn rất lo lắng – vẫn chưa có câu trả lời và chỉ còn đúng 4 giờ nữa thôi. Cuối cùng Sartaj Aziz nói “Tôi sẽ hỏi George Fernandez, ông ta rất thông minh, ông ta sẽ biết được câu trả lời.” Thế là ông ấy hỏi Fernandez thật.
“George” – Sartaj nói – “nói tôi nghe ai là con của cha mẹ ông và ai không phải là anh chị em của ông?”
“Ðơn giản quá”, George trả lời, “đó chính là tôi!”
“Ô” – thế là Sartaj Aziz gọi điện cho ngài Sharif ngay. “Thưa thủ tướng, tôi đã có câu trả lời đây: người đó chính là George Fernandez”
“Không phải, đồ ngốc ạ” – Sharif giận dữ nói – “người đó chính là Madeleine Albright!”
Thắc mắc quanh phim kiếm hiệp.
– Các đại hiệp đéo biết lấy tiền đâu ra, chắc đi cướp. Vì ngoài đi kiếm chuyện đánh nhau thì thường không thấy đi làm, chỉ biết đi vô quán rượu đập phá rồi quăng lại cho chủ quán nguyên cục vàng.
– Mấy con mẹ thảo dân cũng dư tiền, thấy tử tù đi qua là quăng cà chua, quăng trứng thúi, quăng cải bẹ xanh ào ào, mấy cái đó còn ăn được mà mấy má.
– Đa phần dân ngu cu đen đều rảnh, vì suốt ngày đi vòng vòng ngoài đường mà đách thấy làm việc.
– Hàng quán chỉ bán có mấy món là kẹo hồ lô, bánh bao, mì hoành thánh với tàu hủ thúi. Buôn bán không khá lắm vì chỉ mỗi nhân vật chính mua, vậy mà vẫn bán.
– Bình thường lúc đánh nhau bay như chim, nhảy qua sông pặc pặc, nhưng lúc cấp bách toàn chờ thuyền, chờ đò ngang, cưỡi ngựa chứ nhất quyết không bay.
– Nhân vật chính rớt vực thì lượm được bí kíp, luyện xong thành cao thủ võ lâm quay về trả thù. Nhân vật phụ té vực thì bảo đảm tìm được xác.
– “Ngươi có biến thành tro ta cũng sẽ nhận ra mi.” Nhưng con bánh bèo chỉ cần cột tóc, mặc đồ nam thì cả phim toàn kêu nó bằng công tử.
– Nguyên cái phòng có cây đèn cầy mà sáng trưng như chơi đèn led. Tắt đèn cầy, vẫn nhìn thấy rõ ai là ai nhưng lúc tra khảo thì kêu là tối quá nhìn không ra mặt hung thủ.
– Thấy ai đó cầm dao đứng bên một cái xác là xác định con mẹ nó, “Đây là kẻ giết người.” Giết bà nội mày chứ giết.
– Tay của đao phủ có gắn khoá an toàn tức thời. Đang chuẩn bị chém, nghe câu “Đao hạ lưu nhân” là thắng cái két. Chưa từng thấy đứa nào quay sang cười, “Em lỡ tay mẹ nó rồi anh ơi.”
– Rượu quý nhất trong phim thường là Nữ Nhi Hồng, cách chế biến là cho gái còn trinh nhai nho, nhả nước nho ra rồi bỏ xuống đất chưng cất mấy chục năm, lôi lên cho uống, quý cỡ đó nhưng hình như nhà nào cũng uống.
– Thường có câu “Chúng ta tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày.” Nhưng lỡ có một đứa chết thì câu đầu tiên của đứa kia là, “Ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi.”
– Sáng dậy không bao giờ đánh răng, hèn chi có câu ba Tàu thúi!
– Đuổi theo người khác mà cứ la làng, “Đứng lại! Đứng lại!” Mẹ, ngu mới đứng lại đó má.
Hàng siêu mỏng
Một người đàn ông tới cửa hàng thời trang nổi tiếng nhất Hollywood với ý định mua tặng vợ bộ đồ ngủ mỏng nhất có thể. Cô nhân viên tìm và đưa cho ông ta một bộ.
– Cái này giá 200 đô. – Cô ta nói
– Tôi muốn một cái khác mỏng hơn thế này nữa.
– Đây, cái này giá 250 đô.
– Tôi cần loại mỏng nữa.
– Đây là bộ mỏng nhất ở chỗ chúng tôi. Nó giá 500 đô.
– Được! Tôi lấy cái này!
Ông ta hăm hở về nhà đưa cho cô vợ yêu:
– Đây, em lên trên nhà, mặc thử rồi xuống đây cho anh xem nhé.
Cô vợ đi lên gác, mở cái hộp và nghĩ: “Bộ này mỏng thật. Lão già chắc chẳng nhận ra là mình có mặc hay không đâu”.
Vì thế, cô nàng đi xuống nhà mà không… mặc gì hết, xoay một vòng trước mặt anh chồng già:
– Anh thấy thế nào?
– Chết tiệt thật! Với 500 đô đó, bọn ngốc ấy ít nhất cũng phải là cái áo đi chứ nhỉ?