Một cặp vợ chồng già đang thưởng thức bữa ăn sang trọng tại một nhà hàng để kỷ niệm lễ cưới lần thứ 70. Ông chồng vươn người về phía vợ và nhẹ nhàng nói: “Em yêu, có một điều anh cần hỏi em”.
“Từ lâu anh đã băn khoăn rằng thằng con thứ 10 của mình không giống như các anh chị của nó. Bây giờ anh muốn khẳng định với em là 70 năm qua là khoảng thời gian tuyệt vời nhất anh từng có. Câu trả lời của em sẽ không thể nào làm nó tan biến. Nhưng anh vẫn cần phải biết, thằng bé có một người cha khác phải không?”.
Người vợ gục đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt chồng, bà luống cuống trong giây lát rồi thú nhận: “Vâng, đúng vậy”.
Ông chồng sững sờ, điều mà vợ ông thú nhận vẫn làm ông choáng váng cho dù đã dự tính trước. Nước mắt rưng rưng trên khoé mắt, ông run rẩy hỏi: “Ai? Ai là cha thằng bé?”.
Người đàn bà lại gục đầu xuống, bà không thể thốt ra điều gì cho đến khi thu hết can đảm để nói ra sự thật với chồng. “Đó là anh”.
Ngẫu nhiên
Là 1 thương binh
Trong giờ giảng văn ở trường Đại học Tổng hợp, giáo sư hỏi nữ sinh viên A:
– Chị hãy cho nhận xét về nhân vật Từ Hải trong truyện Kiều của Nguyễn Du?
– Thưa giáo sư – Nữ sinh viên A trả lời ố Từ Hải là một thương binh ạ!
– Sao lại thế? – Giáo sư ngạc nhiên hỏi.
– Dạ thưa … chả là Nguyễn Du viết về Từ Hải: “Một tay gầy dựng cơ đồ …”!
Mất việc
Một anh chàng tới vườn thú để xin việc làm. Lúc đó, con Gorilla, ngôi sao sáng ở vườn thú, vừa mới chết tối hôm trước.
Giám đốc vườn thú nói rằng nếu anh ta có thể đóng giả con Gorilla, anh ta sẽ được trả tiền vì mọi người tới vườn thú đều rất thích xem nó.
Vì cần tiền, nên anh chàng quyết định nhận công việc kỳ lạ. Anh ta đảm nhiệm việc này khá tốt khi bắt chước y hệt những động tác của con Gorilla.
Trong một lần đu giữa các cành cây, anh ta bị rơi khỏi lưới bảo vệ vào chuồng của sư tử. Khi ấy, con sư tử gầm lên. Anh ta quá hoảng sợ tới mức quên mình đang đóng vai Gorilla nên gào lên:
– Cứu tôi với, cứu tôi.
Con sư tử liền đi ra chỗ anh ta và thì thào:
– Im ngay, muốn mất việc cả lũ à.
Vợ tao!
Voi đang đi trong rừng, bỗng nhìn thấy cáo ngồi bên bờ suối vặt lông một con gà. Voi xông lại quát:
– Cáo! Sao mày dã man thế?
Cáo luống cuống, giả vờ bưng mặt nấc lên:
– Đây là… vợ tao. Cô ấy mới chết hôm qua…. hu hu…
– Đồ ác thú! Vợ chết mà lại vặt lông ăn thịt. Tao phải trừng trị mày!
Cáo bí quá, càng khóc to hơn:
– Tao làm thế này là vì tao… tao… chưa bao giờ nhìn thấy nàng… cởi trần cả.
Vai diễn cuối
Một nam diễn viên nọ bị suy giảm trí nhớ, không còn khả năng nhớ bất cứ lời thoại nào trong kịch bản nữa. Sau nhiều năm anh ta cũng tìm được cơ hội tỏa sáng cuối cùng với một nhà hát khiêm tốn.
Ông đạo diễn dặn dò:
– Đây là phần quan trọng nhất và nó chỉ có một câu thoại thôi. Anh bước ra sân khấu trong cảnh đầu tiên, tay cầm một đoá hoa hồng. Anh nâng bông hồng lên chỉ với hai ngón tay ngửi hương hoa say mê và nói một câu duy nhất: Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi.
Anh diễn viên rất lo lắng. Ngày qua ngày anh ta tập đi tập lại câu nói đó.
Và rồi ngày công chiếu vở kịch đã đến. Tấm màn nhung của sân khấu được kéo lên, chàng diễn viên bước ra, thốt lên câu nói đầy cảm xúc: Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi….
Cả khán phòng nhộn nhạo lên, khán giả cười ầm ỹ và ông đạo diễn giận xì khói.
– Anh là một thằng ngốc! – Ông đạo diễn gào lên. – Anh hại tôi rồi!
Anh diễn viên kinh ngạc:
– Điều gì xảy ra vậy? Tôi lại quên lời thoại à?
– Không! – Ông đạo diễn hét lớn. – Anh quên bông hồng.