Một nhà thám hiểm người Anh bị bộ tộc ăn thịt người bắt được. Anh ta đang kinh hãi nhìn mọi người sắp sửa làm thịt mình thì bỗng dưng có một cô gái đi tới, nói tiếng Anh rất sõi:
– Ông tên gì?
– Peter – nhà thám hiểm trả lời đầy hy vọng.
– Ông có thể vui lòng đánh vần từng chữ được không?
– P-E-T-E-R – nhà thám hiểm càng khấp khởi.
– Cảm ơn ông, tôi phải viết tên này vào thực đơn ngay hôm nay.
Hai vợ chồng đang chơi gôn tại một sân gôn cực kỳ đắt tiền, bao quanh bởi những ngôi nhà cực kỳ sang trọng. Khi chơi đến lỗ thứ ba, chồng dặn dò vợ (một phụ nữ rất xinh đẹp):
“Em yêu, hãy thận trọng, vì nếu trái banh lỡ va vào một cửa kính, thì chúng ta phải đền một số tiền lớn đấy”.
Người vợ làm một cú đánh mạnh và tất nhiên trái banh bay thẳng vào cửa kính lớn nhất của một ngôi nhà sang trọng nhất. Người chồng tức giận, rầy vợ, sau đó hai người đến gõ cửa ngôi nhà. Một giọng nói trả lời:
“Mời vào!”
Người chồng mở cửa ra và nhìn thấy một cái chai bể ở góc nhà, các mảnh chai văng đầy phòng khách. Một người đàn ông ăn mặc sang trọng đang ngồi trên ghế bành hỏi:
“Chính các người đã làm bể cửa kính?”
“Vâng, nhưng chúng tôi rất lấy làm tiếc.”
“Thật ra các người đã giải thoát cho tôi. Tôi là một vị thần bị giam trong cái chai này trong suốt 1.000 năm. Vậy để trả ơn các người, tôi xin tặng ba điều ước.
Nhưng vì có hai người, nên tôi sẽ tặng mỗi người một điều ước, còn điều ước thứ ba sẽ dành cho tôi. ”
Người đàn ông hỏi người chồng: “ông ước điều gì?”
Người chồng trả lời: “Tôi muốn mỗi tháng nhận được 1 triệu USD”
“Được thôi, kể từ ngày mai ông sẽ nhận được số tiền này vào mỗi đầu tháng”.
Vị thần quay qua người vợ và hỏi: “Còn điều ước của bà là gì?”
“Tôi muốn có một ngôi nhà ở mỗi nước trên thế giới.”
“Được thôi. Kể từ ngày mai bà sẽ nhận được giấy chủ quyền của các ngôi nhà này.”
Người chồng hỏi vị thần: ” Vậy điều ước của ông là gì?”
“Ta bị nhốt trong cái chai này trong hơn 1.000 năm và suốt thời gian này ta không được gần với phụ nữ. Do đó, điều ước của ta là được gần với vợ ông.”
Hai vợ chồng nhìn nhau một hồi và cuối cùng người chồng nói:
“Được thôi, với 1 triệu USD mỗi tháng và tất các các ngôi nhà trên thế giới, tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể đồng ý điều này, em nghĩ sao?”
Người vợ trả lời: “Em đành phải đồng ý thôi”
Vị thần đưa người vợ vào phòng ngủ…
Hai tiếng đồng hồ sau, vị thần hỏi người vợ:
” Này, chồng em bao nhiêu tuổi vậy?”
“40, sao ông lại hỏi tuổi?”
” Thật không thể tưởng tượng! Bởi vì đã từng tuổi này rồi mà ông ta còn tin là có thần thánh !”
Đang nói chuyện điện thoại thì có người thập thò ngoài cửa, chị vợ vội bảo đầu dây bên kia tạm ngừng giây lát:
– Này, có chuyện gì thế anh?
– Dạ, tôi đến để sửa điện thoại ạ.
– Sửa điện thoại? Anh không thấy tôi đang cầm máy nói chuyện sao? Tôi gọi cho chồng tôi, ông ấy nhấc máy nói chuyện và từ lúc ấy đến giờ tôi đã đặt máy xuống đâu. Làm gì có chuyện máy hỏng?
– Đúng là lúc chị quay số gọi cho anh ấy thì máy vẫn còn tốt. Nhưng đang nghe được chừng nửa tiếng thì anh ấy thấy mất tín hiệu. Biết là máy ở nhà hỏng, anh ấy báo cho chúng em đến sửa kẻo chị không biết, cứ nói mãi thì nó phí đi.
Một nam diễn viên nọ bị suy giảm trí nhớ, không còn khả năng nhớ bất cứ lời thoại nào trong kịch bản nữa. Sau nhiều năm anh ta cũng tìm được cơ hội tỏa sáng cuối cùng với một nhà hát khiêm tốn.
Ông đạo diễn dặn dò:
– Đây là phần quan trọng nhất và nó chỉ có một câu thoại thôi. Anh bước ra sân khấu trong cảnh đầu tiên, tay cầm một đoá hoa hồng. Anh nâng bông hồng lên chỉ với hai ngón tay ngửi hương hoa say mê và nói một câu duy nhất: Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi.
Anh diễn viên rất lo lắng. Ngày qua ngày anh ta tập đi tập lại câu nói đó.
Và rồi ngày công chiếu vở kịch đã đến. Tấm màn nhung của sân khấu được kéo lên, chàng diễn viên bước ra, thốt lên câu nói đầy cảm xúc: Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi….
Cả khán phòng nhộn nhạo lên, khán giả cười ầm ỹ và ông đạo diễn giận xì khói.
– Anh là một thằng ngốc! – Ông đạo diễn gào lên. – Anh hại tôi rồi!
Anh diễn viên kinh ngạc:
– Điều gì xảy ra vậy? Tôi lại quên lời thoại à?
– Không! – Ông đạo diễn hét lớn. – Anh quên bông hồng.