Lần đầu tiên

Ðây là lần đầu tiên của bạn. Bạn nằm xuống, các cơ bắp căng cứng. Bạn đẩy anh ấy ra và cố tìm một câu xin lỗi, nhưng anh ta không chịu bị đẩy ra dễ dàng như vậy. Anh ấy hỏi bạn có sợ không và bạn lắc đầu một cách dũng cảm.

Anh ấy có nhiều kinh nghiệm hơn bạn. Ngay cú đầu tiên ngón tay anh ấy đã chạm đúng điểm cần thiết. Anh ấy tiến sâu hơn và bạn run rẩy toàn thân. Toàn cơ thể bạn căng thẳng chờ đợi nhưng anh ấy thật sự dịu dàng như anh ấy đã hứa với bạn.

Anh ấy nhìn thẳng vào mắt bạn và nói bạn hãy tin anh ấy. Anh ấy đã làm nhiều lần trước đây rồi. Nụ cười dễ thương của anh ấy làm bạn bớt căng thẳng và bạn mở ra cho anh ấy có thể vào một cách dễ dàng.

Bạn nài xin anh ấy nhanh chóng hơn nhưng anh ấy vẫn cứ từ từ chuẩn bị để cho bạn ít đau đớn nhất. Và anh ấy tiến vào gần hơn, sâu hơn…và bạn cảm thấy sự đau đớn dâng tràn và chạy khắp thân thể và dường như một tia máu đã chảy ra khi anh đang tiếp tục.

Anh ấy nhìn bạn lo lắng và hỏi có đau lắm không? Mắt bạn rưng rưng nhưng nhưng lắc đầu và nói anh ấy cứ tiếp tục.

Anh ấy thò ra thụt vào với sự chuẩn xác của bao nhiêu năm kinh nghiệm.Nhung lúc này bạn đã tê liệt hoàn toàn để có thể cảm thấy anh ấy bên trong bạn.. Sau một vài giây phút tê liệt bạn thấy điều gì đó cháy bỏng bùng lên và anh ấy lấy nó ra.

Bạn nằm thở hổn hển, nhẹ cả người vì nó đã làm xong. Anh ấy nhìn bạn với một nụ cười ấm áp và nói với bạn rằng bạn thật là ngoan cường từ trước đến nay chưa hề thấy.

Bạn mỉm cười và cảm ơn nha sĩ. Cuối cùng thì đây cũng là lần đầu tiên bạn đi nhổ răng!

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 71 Average: 3.8]

Lầm

Thánh Peter đứng trước cổng thiên đàng để đón chào linh hồn những người mới đến. Ngài trông thấy Đức Jesus đang đi đến bèn ra dấu thu hút sự chú ý của Đức Chúa.

– Con có chút việc phải đi. Người có thể trông chừng giùm cánh cổng này không ạ?

– Được! Nhưng ta phải làm gì?

– Chỉ cần tìm hiểu những người đến đây, hỏi về hoàn cảnh gia đình họ, cuộc sống của họ. Sau đó quyết định họ có xứng đáng được vào thiên đàng không.

– Nghe thú vị nhỉ đấy. Được, để ta làm cho. – Chúa phán.

Thế là thánh Peter ra đi và Chúa Jesus đứng canh cổng. Người đầu tiên xuất hiện trước cổng thiên đàng là một ông lão già nua, loà dở. Đức Jesus gọi ông lão ngồi vào bàn kiểm tra và ngồi đối diện với ông. Nhìn chăm chú vào ông lão, Đức Jesus hỏi:

– Ông sinh sống bằng nghề gì?

– Tôi làm nghề thợ mộc. – Ông lão trả lời.

Đức Jesus nhớ lại cuộc sống của ngài khi còn ở trần gian và hỏi tiếp:

– Ông có gia đình không?

– Có! Tôi có một đứa con trai,nhưng đã lạc mất nó.

Đức Jesus ấn tượng mạnh hơn:

– Ông lạc mất con trai à? Ông có thể kể tôi nghe về con trai ông không?

– Nó có vài cái lỗ ở tay và chân.

Đức Jesus ấn tượng mạnh đến nỗi không thốt nên lời, chỉ có thể nghe tiếng ngài thì thầm:

– Cha đó ư?

Cụ già cũng xúc động không kém, giọng cụ khàn đi vì xúc động:

– Pinochio đó phải không con?

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 86 Average: 4.2]

Thói quen chết người

Một anh sĩ quan dến một bệnh viện , tai anh bị cháy xém một bên , bác si hỏi anh bị như vậy trong trường hợp nào,anh trả lời:

– Hôm qua tôi đang nghỉ phép ở nhà thì bất chợt nghe tiếng chuông điện thoại reo đáng lẽ nhấc ống nghe tôi lại nhấc nhầm bàn…ủi

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 167 Average: 3.2]

Ghen ngay cả khi chết

Sau khi khám bệnh cho người cha, bác sĩ bảo với cậu con trai:

– Bố cậu bị ung thư giai đoạn cuối rồi, có lẽ chỉ còn sống được khoảng 3 tháng nữa.

Trên đường về, người cha bảo con ghé vào quán rượu gần nhà để uống vài chén. Trong quán rượu, ông ta thông báo với tất cả mọi người rằng mình sắp chết vì bệnh AIDS.

Thấy vậy, người con thắc mắc:

– Bố bị ung thư cơ mà, tại sao lại nhận mình bị căn bệnh thế kỷ đó?

– Vì bố không muốn bất cứ kẻ nào léng phéng với mẹ con sau khi bố qua đời.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 209 Average: 4]

Nghệ thuật là gì?

Tại phòng tranh vẽ của một họa sĩ, mọi người đang tranh luận về nghệ thuật. Một kịch sĩ nổi tiếng không tham gia bàn cãi, bỗng nhiên nói với mọi người:

– Khỏi bàn cãi. Tôi sẽ chứng minh thế nào là nghệ thuật.

Sau đó, mọi người chờ đợi, nhưng kịch sĩ nổi danh lại đi ra, rời khỏi phòng. Một lúc sau ông trở lại, mặt tái nhợt, tóc rũ rượi, môi ông mấp máy như nói không ra hơi:

– Cháy nhà!

Ai nấy hốt hoảng, sợ hãi.

Và đột nhiên sự sợ hãi biến đi trên gương mặt của kịch sĩ. Ông cười:

– Ðấy, nghệ thuật đơn giản thế thôi!

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 471 Average: 3.5]