Trong buổi học ở lớp 3 của một trường tiểu học nọ, cậu bé lén đưa cho cô bạn bên cạnh mẩu giấy nhỏ, trong đó viết nguệch ngoạc: “Sau giờ học, chúng ta ra công viên và ngồi trên ghế đá chơi nhé”. Cô bạn đọc lướt qua, hiểu ý, nhìn cậu bé bằng con mắt khinh mạn và bĩu môi. Lát sau, cô đẩy sang cậu bé một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ: “Nếu chỉ có vậy thì xuống lớp 1 mà học”.
Hai người đàn ông đi ngược chiều gặp nhau, một người hỏi:
– Anh có thấy…?
– Anh bị mất chiếc dép phải không ?
– Phải !
– Dép da ?
– Phải, đúng vậy.
– Và không được mới lắm ?
– Đúng rồi !
– Màu đen chứ gì ?
– Vâng !
– Chiếc dép của chân trái ?
– Chính xác! Ông thấy nó phải không, vui lòng cho tôi xin lại đi …
– Ồ không, tôi không thấy nó đâu cả !
– Thế sao ông biết rõ ràng chiếc dép tôi mất như vậy ?
– Tôi nhìn vào chiếc dép còn lại ông đang mang.
Trên máy bay có năm người : phi công, Michael Jordan, Bill Gates, Ðạt Lai Lạt Ma, và một thanh niên hippi. Bỗng một bình ô xi trong khoang hành lý phát nổ, khói lan khắp máy bay. Cửa buồng lái bật mở, viên phi công xộc vàp khoang hành khách và nói:
– Tôi có một tin tốt và một tin xấu. Tin xấu là máy bay chúng ta sắp rơi. Tin tốt là có bốn cái dù và tôi mang một cái đây.
Anh ta mở cửa và nhảy ra khỏi máy bay.
Michael Jordan bật dậy.
– Tôi là vận động viên vĩ đại nhất thế giới. Thế giới cần những vận động viên vĩ đại. Tôi nghĩ vận động viên vĩ đại nhất thế giới nên có một cái dù !
Anh ta chộp lấy một cái dù, nhảy phóc qua cửa vào đêm tối.
Bill Gates đứng lên nói:
– Tôi là người khôn ngoan nhất thế giới. Thế giới cần những người khôn ngoan. Tôi nghĩ người khôn ngoan nhất thế giới cũng nên có một cái dù.
Bill Gates chộp lấy một cái và nhảy ra ngoài.
Hai người còn lại nhìn nhau, Ðạt Lai Lạt Ma nói:
– Này con, ta đã sống một đời an lạc, đã giác ngộ lẽ vô thường. Con còn trẻ lắm, con hãy mang dù, để ta rơi theo máy bay.
Cậu hippi cười đáp:
-Ồ, thầy không phải lo, người khôn ngoan nhất thế giới vừa nhảy ra ngoài với cái balô của con.