Biết tôi là ai không?

Jim đang thử việc ở một công ty đa quốc gia. Vào ngày làm việc đầu tiên, anh gọi điện cho phòng phục vụ và lớn tiếng nói vào ống nghe: “Mang cho tôi một cốc cà phê ngay”.

Đầu dây bên kia liền trả lời:

– Nhầm số rồi. Anh có biết anh đang nói chuyện với ai không?

– Không.

– Tôi là giám đốc quản lý.

– Thế anh có biết tôi là ai không? – Jim lớn giọng quát.

– Không.

– Tốt. – Jim thở phảo và bỏ ống nghe xuống.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 608 Average: 4.4]

Vấn đề lớn nhất

Chồng nói với vợ: “Em thường mang bức hình của anh theo khi đi làm. Vì sao vậy?”
Vợ: Khi nào có vấn đề, dù có khó khăn đến thế nào, em nhìn vào bức hình của anh và vấn đề đó liền biến mất.
Chồng: Em thấy chưa, em thấy anh tuyệt vời với em như thế nào chưa?
Vợ: Vâng, em nhìn vào bức hình và tự nhủ: “Còn vấn đề nào to hơn vấn đề này chứ?”.

vnexpress.net

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 201 Average: 4]

Mèo và chuột

Một con mèo chết và lên thiên đường, Thượng đế hiện ra và nói: Con là một con mèo tốt khi còn sống. Bây giờ con mong ước gì sẽ được nấy…”

Con mèo nói “Con sống trong một gia đình nghèo khó suốt cuộc đời, phải ngủ trên sàn gỗ cứng…”. Thượng đế cười “Sẽ không còn thế nữa”. Dứt lời, một chiếc gối nệm rất êm hiện ra…

Vài ngày sau, có mấy chú chuột bị chết lên thiên đường và Thượng Đế cũng ban điều ước cho chúng…

Lũ chuột lao nhao: “Cả đời bọn con cứ phải chạy, chạy suốt. Bọn con bị mèo, chó và cả các qúy bà với cây chổi trên tay rượt đuổi suốt thôi. Tụi con ước gì mình có được đôi giày patin để đỡ phải chạy…”. Thượng đế mỉm cười “Như con ước”…, Thế là các chú chuột đều có một đôi giày patin…

Vài tuần sau, Thượng đế đi thăm chúng sinh trên thiên đường. Ghé ngang qua chỗ mèo, ông thấy chú mèo đang ngủ ngon lành trên gối nệm…Thượng đế khẽ đến lay dậy và hỏi:

“Con khoẻ chứ? Con có thấy vui không?”

Chú mèo vương vai và rên ư ử ra chiều thích thú “Con chưa bao giờ hạnh phúc hơn trong đời mình như thế này. Và nhất là mấy bữa ăn để trên bánh xe mà ngài gửi cho con là tuyệt nhất!”

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 124 Average: 4]

Boris thật là tệ

“Trò chơi golf thế nào rồi anh thân yêu?” vợ Boris hỏi.

“À, anh đã đánh rất tốt, nhưng thị lực của anh kém quá anh không thể thấy bóng đi như thế nào cả.”

“Anh đã bảy mươi nhăm tuổi rồi, Boris ạ!” bà vợ nhắc. “Tại sao anh không đi cùng anh Victor của em?”

“Nhưng anh ấy tám nhăm tuổi và cũng chẳng chơi golf nữa,” Boris phản đối.

“Nhưng thị lực anh ấy tốt lắm và anh ấy có thể theo dõi bóng hộ cho anh, ” vợ Boris nói.

Ngày hôm sau Boris đánh còn Victor thì quan sát. Boris xoay người và quả bóng biến mất. “Anh có thấy nó đi đâu không?” Boris hỏi.

“Có,” Victor trả lời.

“Ờ, thế nó đâu?” Boris kêu lên, nhìn về phía khoảng xa.

“Tôi quên mất rồi.”

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 58 Average: 3.7]

Không cần phải vội

Anh chàng nọ đi bộ đi làm, chỗ làm gần nhà nhưng phải đi phà qua sông, nhưng ngày nào anh cũng bị nhỡ phà.

Hôm nay anh quyết định đi sớm hơn, vừa đến thấy phà cách bờ khoảng hơn 1m, quyết không để nhỡ phà anh lấy đà từ xa và nhảy lên phà.

Khi lên phà với vẻ mặt hãnh diện anh nói chuyện với người khách bên cạnh:

– Anh thấy tôi giỏi không?

Anh khách đủng đỉnh nói:

– Giỏi! Nhưng không nhất thiết phải vội như vây, anh chờ một tí thì phà cũng đến bờ mà.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 1787 Average: 3.7]