Trong rạp chiếu phim, một người đàn ông trung niên cứ độ 10 phút lại đứng lên vỗ tay, rồi lại ngồi xuống. Hành động của ông ta làm một bà ngồi cạnh hết sức khó chịu:
– Thằng cha này điên rồi chắc?
– Bà thông cảm! – một ông ngồi cạnh bà ta giải thích – Đó là đạo diễn của bộ phim đang chiếu đấy!
Một tạp chí của Mỹ mở một cuộc thi trả lời câu hỏi. Câu hỏi họ đưa ra là : Có 4 người :một kĩ sư, một bác sĩ , một vận động viên và một hoa hậu cùng trên 1 khing khí cầu, nếu như khing khí cầu đó bị hỏng cần bỏ đi 1 người để có thể bay tiếp thì cần bỏ ai?
Giải nhất đã được trao cho 1 em bé 6 tuổi với câu trả lời: Cần bỏ người nặng nhất trong số đó.
Sau đây là những ðoạn hội thoại được ghi chép tại tòa án, chính xác đến từng chữ.
Hỏi: Bác sĩ pháp y! Trước khi ông tiến hành khám nghiệm tử thi, ông có kiểm tra mạch đập của nạn nhân không?
Ðáp: Không.
Hỏi: Ông có kiểm tra huyết áp không?
Ðáp: Không.
Hỏi: Ông có kiểm tra hơi thở không?
Ðáp: Không.
Hỏi: Vậy thì, có khả năng nạn nhân đó vẫn còn sống khi ông bắt đầu khám nghiệm tử thi không?
Ðáp: Không.
Hỏi: Tại sao ông có thể đoan chắc như vậy?
Ðáp: Vì khi đó, não của người đó đang đặt trong một chiếc bình, trên bàn làm việc của tôi.
Hỏi: Kể cả trong trường hợp đó mà nạn nhân vẫn còn sống thì sao?
Ðáp: Nếu thế thì có lẽ bây giờ anh ta vẫn còn sống và đang tham gia tranh tụng tại một tòa án nào đó.
***
Hỏi: Hãy cho biết ngày sinh của bà!
Ðáp: Ngày 30 tháng 12
Hỏi: Năm nào?
Ðáp: Năm nào cũng vậy.
***
Hỏi: Loại thuốc này có ảnh hưởng đến trí nhớ của bà không?
Ðáp: Có.
Hỏi: Ảnh hưởng như thế nào?
Ðáp: Nó làm tôi trở nên hay quên.
Hỏi: Bà quên những gì? Hãy kể ra một trýờng hợp!
***
Hỏi: Người con trai sống với ông năm nay bao nhiêu tuổi?
Ðáp: Tôi không nhớ rõ. Khoảng 38 hoặc 35 gì ðó.
Hỏi: Anh ta sống chung với ông bao nhiêu năm rồi?
Ðáp: 45 năm.
***
Hỏi: Hãy cho tòa biết câu đầu tiên chồng cô nói với cô khi thức giấc, buổi sáng hôm xảy ra án mạng?
Ðáp: Anh ấy hỏi: “Anh đang ở đâu thế này, Cathy?”
Hỏi: Tại sao điều ðó lại làm cô nổi giận?
Ðáp: Tên tôi là Susan.
***
Hỏi: Tai nạn xảy ra ở ðâu?
Ðáp: Gần cây số 499.
Hỏi: Thế cây số 499 ở ðâu?
Ðáp: Ở giữa cây số 498 và cây số 500.
***
Hỏi: Sĩ quan cảnh sát hãy cho tòa biết, khi anh dừng xe của người phạm luật, anh có nháy đèn xanh đỏ không?
Ðáp: Có
Hỏi: Cô ta nói gì khi ra khỏi xe?
Ðáp: Cô ta nói: “Tôi đang ở sàn nhảy nào thế này?”.
***
Hỏi: Ông có mặt ở đó khi người ta chụp ảnh ông không?
***
Hỏi: Thế nghĩa là, thời điểm ðứa bé thụ thai là ngày 8 tháng 8?
Ðáp: Vâng.
Hỏi: Cô làm gì vào lúc ðó?
***
Hỏi: Cô ta có 3 đứa con, phải không?
Ðáp: Vâng.
Hỏi: Trong đó, có bao nhiêu bé trai?
Ðáp: Không ai cả.
Hỏi: Thế có bé gái nào không?
***
Hỏi: Ông nói rằng chiếc cầu thang đó dẫn xuống tầng hầm?
Ðáp: Vâng.
Hỏi: Và nó cũng dẫn lên trên nữa chứ?
***
Hỏi: Hãy tả lại nhân dạng của ngýời ðó.
Ðáp: Anh ta là một ngýời tầm thýớc và ðể râu.
Hỏi: Người đó là đàn ông hay phụ nữ?
***
Hỏi: Bác sĩ pháp y! Hãy cho biết, ông đã tiến hành khám nghiệm tử thi trên bao nhiêu xác chết rồi?
Ðáp: Tất cả những ca khám nghiệm tôi đều thực hiện trên xác chết.
Một doanh nghiệp mới thành lập có nhu cầu tuyển dụng nhân viên văn phòng. Họ treo một tấm biển ngoài cửa sổ trụ sở công ty, có ghi hàng chữ: “Tuyển dụng – Mọi ứng viên đều có cơ hội nếu đánh máy thạo, sử dụng tốt máy tính và biết một ngoại ngữ”.
Một con chó hoang đi qua trụ sở công ty nhìn thấy bảng quảng cáo liền đẩy cửa đi vào. Nó ngước nhìn người lễ tân, vẫy đuôi, bước lại chỗ tấm biển và kêu rít lên.
Hiểu ý, người lễ tân liền gọi trưởng phòng tới. Ông ta cực kỳ ngạc nhiên khi biết ứng viên là một con chó. Tuy nhiên, vì vị khách bốn chân này có vẻ rất quyết tâm, ông vẫn cho nó vào phòng riêng để phỏng vấn. Đầu tiên, ông từ chối:
– Một chú cún con không thích hợp cho vị trí này. Công việc đòi hỏi ứng viên phải biết đánh máy.
Con chó chạy lại chỗ máy chữ và soạn thảo một lá thư hoàn chỉnh. Nó lấy tờ giấy ra và chạy lại đưa cho ông trưởng phòng rồi nhảy lên ghế ngồi chễm chệ.
Ông trưởng phòng choáng váng nhưng vẫn tìm lý do khác:
– Tấm bảng quảng cáo nêu rõ, ứng viên cần phải thành thạo máy vi tính.
Con chó chạy lại chỗ đặt máy tính, thao tác một cách cực kỳ ngon lành và hoàn tất một biểu mẫu tính thuế hoàn chỉnh.
Lần này, ông trưởng phòng nói không nên lời. Nghẹn giọng mất một lúc, ông mới lên tiếng:
– Tôi thấy rằng cậu là một chú chó rất, rất thông minh và có một số khả năng thú vị. Tuy nhiên, tôi vẫn không thể giao công việc này cho cậu được.
Con chó nhảy xuống ghế, chạy lại chỗ một bản copy của bảng quảng cáo tuyển dụng và đặt chân trước lên dòng chữ: Mọi ứng viên đều có cơ hội.
Ông trưởng phòng nhún vai:
– Đúng vậy, nhưng công việc còn yêu cầu ứng viên phải biết một ngoại ngữ.
Con chó nhìn ông trưởng phòng một cách bình thản và cất tiếng: