Một thương gia đi công tác xa 2 tuần. Sau một tuần, ông gọi điện về nhà hỏi thăm tin tức. Người quản gia ấp úng mãi không thành câu nhưng bị gặng mãi nên ông ta cũng đành nói thật.
– Xin lỗi ông, nhưng chó của ông chết rồi.
– Chó của tôi! Làm sao lại có chuyện đó?
– Bác sĩ nói là nó bị rối loạn tiêu hoá nặng do ăn quá nhiều.
– Ăn quá nhiều ư?? Nhưng ông luôn cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà?
– Vâng, nhưng vì con ngựa đã chết, nên có một lần nó tự mò đến cái máng ăn của ngựa.
– Con ngựa chết rồi!??
– Vâng, đấy là do chuồng ngựa bị cháy nên nó bị …..
– Cái gì, làm sao chuồng ngựa lại bị cháy?
– Lính cứu hoả nói là vụ nổ biệt thự đã ảnh hưởng đến chuồng ngựa quá nặng. – Viên quản gia nghẹn giọng.
– Nổ biệt thự?! – Thương gia không tin vào tai mình nữa.
– Vâng, người ta nói là do gas. Gas bị xì, mà nến thắp quan tài mẹ ngài lại để gần ri đô quá, nên bị bắt lửa…
– Nhắc lại đi. Mẹ tôi… Mẹ tôi… làm sao? – Thương gia hổn hển.
– Vâng, mẹ ngài mất do nhồi máu cơ tim. Bà ấy ko chịu được cú sốc khi biết vợ ngài đã bỏ đi theo em trai ngài.
Một ông lão đi đến bệnh viện để bác sĩ đo số lượng tinh trùng. Bác sĩ đưa ông một cái chai nhỏ và dặn: “Ông mang chai này về nhà và ngày mai trở lại với mẫu thử tinh dịch”
Ngày hôm sau, ông lão 85 tuổi trở lại với cái chai trống không. Ngạc nhiên, bác sĩ hỏi: “Sau ông không mang mẫu thử đến đây?”
Ông lão trả lời: “Chuyện là như vậy nè bác sĩ. Đầu tiên, tôi thử bằng tay trái của mình, nhưng cũng ko được. Sau đó tôi lại dùng đến tay phải nhưng cũng ko khá hơn. Rồi tôi lại nhờ vợ tôi giúp đỡ. Bà ấy dùng tay phải lẫn tay trái cũng đều ko được gì. Đến nỗi bà ấy phải dùng miệng, nhưng mà ngay khi bà ấy gãy cả răng cũng ko có gì xảy ra. Thậm chí tôi còn nhờ bà hàng xóm kế bên sang giúp đỡ. Bà ấy cũng dùng cả hai tay, rồi đến kẹp giữa hai chân mà kết quả cũng vậy.”
Bác sĩ ngạc nhiên: “Ông nhờ cả hàng xóm nữa à?”
“UH, dù cho chúng tôi có cố gắng thế nào, tôi cũng ko mở được cái nút chai”
Một người thư ký nọ chịu trách nhiệm mang cà phê đến cho một ông quan toà vào mỗi buổi sáng. Nhưng vị quan toà rất tức giận khi thấy ly cà phê lúc nào cũng chỉ còn có 2/3. Người thư ký giải thích là vì anh phải gấp rút mang cà phê đến khi nó còn nóng nên bị đổ ra trên đường đi.
Mặc cho ông quan toà la mắng hay phàn nàn như thế nào, anh thư ký cũng ko bao giờ mang đến một ly cà phê đầy. Quá bực mình, ông quan tòa dự định giảm 1/3 tiền lương của anh thư ký nếu anh ko làm hài lòng ông. Vậy là từ đó về sau, lúc nào một ly cà phê đầy cũng được đặt trước mặt ông quan tòa mỗi buổi sáng.
Ông quan tòa rất đắc chí về sự thành công của mình và đồng thời cũng rất thắc mắc anh thư ký đã dùng cách nào để làm được như vậy. Cũng đâu có gì nhiều lắm đâu, tôi chỉ ngậm 1 ngụm trong phòng pha cà phê và nhả ra trước cửa văn phòng của ông thôi.