Nhân viên môi giới nhà đất nói với khách hàng về ngôi nhà mà họ quan tâm.
– Thành thật với khách hàng là tôn chỉ nhất quán của chúng tôi. Chúng tôi xin giới thiệu với ông tất cả các ưu, nhược điểm của ngôi nhà. Và bây giờ, tôi xin nói trước về nhược điểm. Phía bắc của ngôi nhà, cách chừng 1 km là trại chăn nuôi lợn, phía tây là khu xử lý nước thải, phía đông là xưởng sản xuất amoniac, còn phía nam là công ty chế biến cá…
– Thế còn ưu điểm của ngôi nhà?
– Vâng, ưu điểm của nó là lúc nào cũng đoán được hướng gió.
– !!!!!
Ngẫu nhiên
Kẻ lười biếng nhất
Một chủ trại có mười người làm công trong nông trại, bởi vì không có người nào năng nổ được như ông ta tưởng, ông bèn nảy ra một kế mà ông tin là sẽ trị cho họ bỏ tật lười biếng. Một hôm, ông bảo:
– Các anh này, tôi có việc dễ dàng, thoải mái cho người nào lười biếng nhất nông trại này. Một người nào lười nhất bước ra phía trước?
Ngay tức khắc chín người trong bọn cùng bước lên.
– Tại sao anh không bước ra phía trước cùng những người khác? – Ông chủ trại hỏi người còn lại.
Người này đáp:
– Mất công quá!
Vụ án đám cưới
Một cặp tình nhân sau nhiều năm tìm hiểu kỹ càng đã quyết định tổ chức đám cưới thật hoành tráng.
Đó là một đám cưới theo nghi lễ truyền thống, rượu chảy như suối, thịt chất như núi và rau thì bạt ngàn như những cánh rừng. Hai họ chúc tụng đến say mèm.
Thế rồi, không biết vì sao hai họ lại lao vào đấm đá nhau tơi bời. Khi cảnh sát đến nơi thì khắp nơi hoang tàn như bãi chiến trường, ai nấy máu me đầy người nằm la liệt vì ai cũng say. Cảnh sát quyết định đem cả hai họ về đồn nghỉ ngơi cho giã rượu rồi sẽ xét xử tội gây mất trật tự công cộng.
Hai hôm sau, tại tòa án. Quan viên hai họ vẫn còn phảng phất hơi men, vừa nhìn thấy nhau đã lao vào đấm đá túi bụi. Chủ tọa phải vất vả lắm mới ổn định được tình hình. Khi trật tự vãn hồi, mặc cho hai họ gầm gừ nhìn nhau, chủ tọa hỏi anh chàng phù rể vì thấy anh ta có vẻ tỉnh táo nhất:
– Anh hãy thuật lại câu chuyện cho rành rọt.
– Vâng. Sau nhiều năm tìm hiểu kỹ càng hai người bạn của tôi đã quyết định tổ chức đám cưới thật hoành tráng. Đó là một đám cưới theo nghi lễ truyền thống, rượu chảy như suối…
– Cái đó tòa biết rồi, hai họ say mèm chứ gì?
– Vâng! Nhưng tôi không say, vì theo truyền thống phù rể phải tỉnh táo để nhảy với cô dâu. Đáng lẽ sau bản nhạc thứ nhất tôi phải nhường cô dâu cho chú rể, nhưng bản nhạc vừa chấm dứt thì bản thứ hai vang lên. Chú rể thì ở góc xa đang chúc tụng hết chén này đến chén khác…
– Cho nên anh vẫn nhảy tiếp với cô dâu?
– Đến bản nhạc thứ ba thì… đang dập dìu khiêu vũ với cô dâu chợt tôi thấy chú rể mặt mũi đỏ gay, xông tới như một con sư tử rồi lấy hết sức bình sinh đá thẳng vào ngực cô dâu.
– Đá thẳng vào ngực cô dâu? – Tòa hỏi lại anh chàng phù rể.
– Vâng!
– Vậy thì đau lắm?
– Đau là thế nào? Phải nói là chết điếng người ấy chứ. Tôi bị gãy tới ba ngón tay đây này.
Thấu hiểu
Một nhân viên bước vào phòng sếp với vẻ mặt rất căng thẳng và đau khổ. Anh ta tiến lại trước mặt sếp của mình, cố trấn tĩnh để một cách lễ độ nhất có thể:
– Xin lỗi vì tôi đã làm phiền ông. Nhưng vợ tôi muốn tôi yêu cầu ông tăng lương cho tôi ngay lập tức. Nếu không cuộc sống của tôi không được yên.
Sếp đáp lại với vẻ thông cảm:
– Tôi hiểu hoàn cảnh của anh lắm chứ. Nhưng tôi không thể thực hiện yêu cầu này của anh nếu bà nhà tôi chưa cho phép.
Nhắc khéo
Anh chồng đi làm về ngạc nhiên khi thấy vợ thắp 18 ngọn nến nhỏ trên chiếc bánh ga tô lớn.
– Hôm nay nhà mình tổ chức sinh nhật cho ai vậy em? – chồng ngạc nhiên.
Cô vợ thủng thẳng:
– À, nhân dịp cái áo khoác của em bước sang tuổi trưởng thành ấy mà.