Một nhà ảo thuật trình diễn trên một chiếc tàu ở vùng biển Caribê. Mỗi tuần khán giả lại khác nhau nên nhà ảo thuật có thể sử dụng cùng một mẹo hết lần này đến lần khác. Chỉ có một rắc rối: con vẹt của thuyền trưởng được xem buổi biểu diễn mỗi tuần và bắt đầu hiểu nhà ảo thuật đã làm những gì. Mỗi khi hiểu được, đang buổi biểu diễn nó hét toáng lên: Xem kìa, không phải là cái mũ đấy đâu, Nhìn kìa ông ta đang giấu những bông hoa ở dưới bàn! Này, tại sao tất cả các quân bài đều là át bích? Nhà ảo thuật rất tức giận nhưng không thể làm gì được, suy cho cùng đấy là con vẹt của thuyền trưởng. Một ngày nọ chiếc tàu gặp nạn và chìm. Nhà ảo thuật thấy mình đang bám vào một tấm ván giữa đại dương cùng với, tất nhiên là con vẹt. Họ nhìn nhau căm giận nhưng không thốt ra một lời nào. Một ngày trôi qua, một ngày và lại một ngày nữa. Sau một tuần cuối cùng con vẹt nói: OK tôi chịu thua. Ông đã làm gì với cái tàu vậy?
Ngẫu nhiên
Thô lỗ
Một người đàn ông cục cằn bước vào ngân hàng và nói với người thu ngân “Tôi muốn mở một cái tài khoản chó chết.” Nghe thấy thế người phụ nữ ngạc nhiên đáp, “Xin lỗi tôi không rõ, thưa ngài, tôi không hiểu ý ngài lắm. Ngài đã nói gì vậy?”
“Nghe đây này, ***********. Tôi nói là tôi muốn mở một tài khoản chó chết ngay bây giờ!”
“Tôi rất lấy làm xin lỗi, nhưng chúng tôi không thể chịu đựng một loại ngôn ngữ như vậy được.” Nói xong, người phụ nữ rời khỏi chỗ và tới gặp giám đốc ngân hàng để thông báo với ông ta. Họ cùng quay trở lại và giám đốc hỏi, “Có gì rắc rối ở đây vậy?” “Chẳng có rắc rối quái nào cả, ***********!” người đàn ông nói, “Tôi vừa mới trúng 50 triệu $ cái xổ số chó chết và tôi muốn mở một tài khoản chó chết tại cái ngân hàng chó chết này!”
“Tôi hiểu,” giám đốc nói, “và con chó này gây khó dễ cho ngài phải không?”.
Ba từ
-Thưa ngài, bí mật cho sự thành công của ngài là gì vậy? một phóng viên hỏi một chủ nhà băng.
-Ba từ.
-Thế thưa ngài, ba từ là gì vậy?
-Quyết định đúng.
-Thế làm thế nào ngài có những quyết định đúng đắn?
-Hai từ.
-Là gì vậy?
-Kinh nghiệm.
-Thế làm sao ngài có kinh nghiệm?
-Ba từ.
-Thưa ngài, ba từ nào?
-Quyết định sai.
Xin lỗi vì chuyện đó
Người đàn ông bé nhỏ, nhút nhát đánh bạo bước vào trong một quán rượu dành cho những tay đi xe máy phân khối lớn ở Bronx, hắng giọng hỏi: “Um, err, làm ơn cho hỏi quý ông nào ở đây có con chó Doberman (giống chó to và dữ) buộc ở cái cây bên ngoài nhỉ?”
Một gã khổng lồ mặc bộ đồ da, trên mình đầy vết sẹo ngồi trên chiếc ghế đẩu từ từ quay ra. Gã nhìn xuống người đàn ông bé nhỏ đang run rẩy rồi nói: “Đấy là chó của tao. Thế thì làm sao?”
“À,” người đàn ông bé nhỏ hoảng hốt vô cùng, “Thưa ông, tôi tin rằng con chó của tôi đã giết nó rồi.”
“Cái gì?” gã đô con kinh ngạc gầm lên, “Thế chó của mày là cái loại quái gì hả?”
“Thưa ông,” người đàn ông bé nhỏ đáp, “Nó là một con cún bốn tuần tuổi ạ.”
“Đồ bịp bợm,” gã kia hét toáng lên, “Thế con chó của mày giết con Doberman của tao bằng cách nào hả?”
“Thưa ông, có lẽ là do con chó của ông bị nghẹn thở mà chết đấy ạ.”
Không thể giải thích
Buổi sáng, người nông dân nọ đã ra ngồi quán rượu và nốc tì tì, chẳng mấy chốc đã say khướt. Lát sau, người láng giềng của ông ta đi qua, thấy vậy bèn hỏi: “Ê! Sao ông bạn lại ngồi đây say sưa như vậy giữa một buổi sáng đẹp trời thế này hả?”.
Người nông dân đáp:
– Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi.
– Chuyện gì đã xảy ra mà có vẻ khủng khiếp thế? – Người láng giềng hỏi.
Người nông dân cố gắng làm cho ông bạn hiểu:
– Ông biết không, hôm nay, tôi đi vắt sữa bò. Khi thùng sữa gần đầy thì nó co chân trái lên và đá đổ…
– Điều đó đâu đến nỗi quá tệ? Có gì nghiêm trọng đâu?
– Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi. – Người nông dân nói.
– Thế đã xảy ra chuyện gì? – Ông láng giềng hỏi tiếp.
Ngần ngừ, người nông dân tiếp:
– Tôi tóm lấy chân trái của nó và dùng dây buộc vào một cây cột bên trái. Sau đó, tôi ngồi xuống tiếp tục vắt sữa. Khi sắp xong thì con quỷ ấy lại co chân phải lên đá một phát nữa làm thùng sữa đổ lênh láng.
– Lại thế nữa à?
– Phải! Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi. Lần này, tôi trói nốt chân phải nó vào cái cột bên phải rồi lại ngồi xuống vắt sữa. Khi thùng sữa gần đầy thì con bò ngu ngốc ấy lại ngoắc đuôi một cái làm đổ thùng.
– Ối chà! Hẳn là ông bực mình lắm nhỉ. Nhưng không thể vì chuyện vớ vẩn đó mà ngồi đây ảo não như vậy.
– Chưa hết đâu. – Người nông dân tiếp – Lúc đó, tôi không còn sợi dây nào, thế là tôi bèn cởi thắt lưng ra và buộc đuôi con bò lên nóc chuồng. Thế rồi, khi cái quần của tôi tụt xuống thì vợ tôi bước vào. Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi.