Bánh mì

Thông thường theo lịch trong ngày viên thống đốc có một buổi để lắng nghe các lời cầu khẩn từ người thân của các tù nhân. Một hôm, một người phụ nữ tới để xin cho chồng của cô ta được ra tù.

-Anh ta bị kết án vì tội gì? viên thống đốc hỏi.

-Ăn cắp bánh mì.

-Và anh ta có là một người chồng tốt đối với chị không?

-Không hẳn, người phụ nữ đáp, anh ta đánh đập tôi mỗi khi anh ta say, bắt nạt bọn trẻ con, đi với những người đàn bà khác, và đối với các việc khác thì anh ta chả có tích sự gì.

-Thế tại sao chị lại muốn anh ta được thả? viên thống đốc ngạc nhiên hỏi.

-Chúng tôi lại hết bánh mì rồi.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 92 Average: 4.1]

Bao che

Một hôm Peter đang đi giữa đêm thì bị cảnh sát tóm, vì trông giống một tên tội phạm.
– Anh tên là gì? Nhà ở đâu?
– Peter, 321 cao ốc O. đường Baker. Một lát sau:
-Chúng tôi đã điều tra kĩ, ở số nhà trên, không có ai là Peter cả.
Thấy Peter cứ một mực cãi rằng đó là nhà của anh ta, cảnh sát bực quá, đánh cho anh ta một trận và nhốt vào trong đồn một tuần lễ. Khi được thả ra, mặt mũi anh ta vẫn còn sưng vù. Vừa trông thấy Peter, anh bạn cùng trọ kéo ngay vào phòng và đóng sập cửa lại:
– Mấy bữa trước, có một lũ cớm tới đây hỏi cậu, chắc lại có vụ nào béo bở hả, thấy cậu đi cả tuần lễ….bộ cậu đánh nhau với ai sao mà trông kì thế..???
– Ðâu có tớ bị người ta đánh ……..nhưng…….
– Thôi kệ nó, bỏ qua đi…..thế cậu tìm được mối làm ăn nào thế…..??
– Ðâu có!!!???
– Khỏi cần giấu tớ, yên tâm đi, không ai biết đâu, bữa trước, bọn cớm hỏi cậu, tớ đã trả lời rằng chẳng có Peter nào ở đây cả, chúng nản quá bỏ đi hết rồi….haha…. đúng là bọn ngốc….

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 242 Average: 4.4]

Những cô gái tóc vàng hoe

Vào một ngày đẹp trời nọ, 80.000 phụ nữ tóc vàng họp mitting trên một sân vận động lớn với chủ đề: “Phụ nữ tóc vàng không phải là những kẻ ngốc nghếch”. Người dẫn chương trình tuyên bố:

– Hôm nay, tất cả chúng ta gặp nhau tại đây để chứng minh cho toàn thế giới thấy rằng phụ nữ tóc vàng không phải là những người kém thông minh. Có ai trong số các bạn đây xung phong làm việc đấy không?

Tức thì một cô gái tóc vàng đứng lên.

Người dẫn chương trình hỏi: “15+15 = ?”

Sau khoảng 10-15 giây, cô gái trả lời: “18”.

Rõ ràng cô ta đã khiến cho mọi người hơi thất vọng. Nhưng 80.000 cô kia liền đồng thanh: ” Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội! ”

– Nào cô hãy cho biết 5+5=?

Sau gần 30 giây suy nghĩ, cô ta trả lời: “15”.

Người dẫn chương trình thở dài, mọi người đều thở dài, cô gái tóc vàng cũng bắt đầu khóc còn tất cả các cô còn lại hô to: “Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội!”.

Sau một thoáng do dự, người dẫn chương trình cũng đồng ý.

– OK, đây là cơ hội cuối cùng, 2+2=?

Cô gái lau nước mắt và sau đúng một phút suy nghĩ, cô ta trả lời “4”.

Trên sân vận động, 80.000 cô gái liền đứng lên la lớn:

– Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội!

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 713 Average: 4.6]

Yếu nhân

Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousin tới sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay lái.
Khi bắt đầu phóng đến 90 dặm một giờ, Giáo Hoàng bị đội tuần tra giao thông bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong một lúc, rồi nói:
– Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện.
Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo:
– Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì.
Sếp hỏi lại:
– Ai thế? Một thượng nghị sĩ chăng?
– Không, còn quan trọng hơn thế nữa.
– Đó là ngài thống đốc phải không?
– Không. Quan trọng hơn.
– Tổng thống?
– Không. Quan trọng hơn.
– Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?! – Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn.
– Tôi không biết! – Viên cảnh sát nói. – Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 467 Average: 4.4]

Khó giải thích

Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.

Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.

Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:

– Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 1031 Average: 3.6]