– Mẹ à, khoảng hai tiếng nữa mẹ xích con chó dữ vào nhé!
– Con có khách đến chơi à?
– Không ạ, con đèo nhà con ở thẩm mỹ viện về.
– Mẹ à, khoảng hai tiếng nữa mẹ xích con chó dữ vào nhé!
– Con có khách đến chơi à?
– Không ạ, con đèo nhà con ở thẩm mỹ viện về.
Trong giờ học, cô giáo muốn phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận của học sinh, cô đưa ra mấy câu hỏi như sau:
– Các con hãy nghĩ xem, cái gì màu xám và rất là cứng?
– Bê tông ạ!
Cô giáo:
– Giỏi quá. Nhưng mà nó còn có thể là nhựa đường nữa, thế còn cái gì màu vàng, và ở trên cánh đồng?
– Con bò ạ!
– Đúng rồi! Nhưng còn có thể là đống rơm nữa,
Bé Johnny giơ tay:
– Cô ơi, em cũng muốn ra đề!
Cô giáo cười hạnh phúc khi thấy học trò của mình bắt đầu hứng thú:
– Em thử nói đi!
– Thế cái gì trước khi cô cho vào miệng thì nó cứng, thẳng và khô ráo, còn sau khi ra khỏi miệng thì nó mềm nhũn, cong queo và ướt nhem?
Cô giáo đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng, tiến thẳng đến tát rất kêu vào mặt Johnny.
Johnny xoa xoa má:
– Đúng rồi. Nhưng nó còn có thể là kẹo cao su nữa
Trước tiết thao giảng vật lý, cô Tâm dặn cả lớp:
Cô Tâm: khi thầy hỏi là tất cả phải giơ tay hết nhe. đứa nào không biết thì co ngón tay lại.
HS: dạ!
Trong tiết thao giảng, có 10 giáo viên khác đến dự. cô Tâm đặt câu hỏi:
Tại sao chiếc xe chuyển động được?
Cả lớp đều giơ tay.
Cô Tâm: à, lớp ta hôm nay giỏi quá. vậy Bu em nói cho các bạn biết xem nào.
Bu: dạ thưa cô, em co mà!
Ông chủ Công ty nọ không may bị tai nạn, bị mất bên tai trái. Một ngày kia, ông ta có một cuộc phỏng vấn với 3 ứng cử viên sáng giá. Người đàn ông đầu tiên biết rõ những gì công ty đang cần và tỏ ra rất xuất sắc trong suốt buổi phỏng vấn.
Tới câu cuối cùng, ông chủ hỏi:
– Anh có nhận thấy tôi có gì khác thường không?
– Tại sao không, thưa ông. Tôi đã cố tình lờ đi nhưng không thể không nhận ra rằng ông không có lỗ tai trái. – Người thứ nhất tự tin trả lời.
Ông chủ tức giận và không nhận anh ta.
Người thứ hai là một phụ nữ, cô ta tỏ ra còn xuất sắc hơn người thứ nhất. Nhưng khi ông chủ hỏi cô ta câu hỏi cuối cùng tương tự thì cô ta cũng trả lời :
– Vâng, ông không có lỗ tai.
Ông chủ tức điên và tống cổ cô ta ra ngoài.
Người thứ ba là một cậu sinh viên vừa ra trường, thông minh và đẹp trai. Anh chàng tỏ ra rất có tương lai về công việc kinh doanh.
Nhưng ông chủ vẫn hỏi câu cuối cùng:
– Anh có thấy tôi có gì khác thường không?
Và trước sự kinh ngạc của ông chủ, anh thanh niên thản nhiên:
– Nếu tôi không lầm, ông đang mang kính sát tròng.
– Anh quả là một người quan sát tinh tế – Ông chủ thốt lên – Tại sao anh nhận thấy điều này?
Anh thanh niên cười lăn lộn trên ghế:
– Bởi vì, thưa ông… không thể đeo kính có gọng khi không có lỗ tai ạ!
Hai người đàn ông đi ngược chiều gặp nhau, một người hỏi:
– Anh có thấy…?
– Anh bị mất chiếc dép phải không ?
– Phải !
– Dép da ?
– Phải, đúng vậy.
– Và không được mới lắm ?
– Đúng rồi !
– Màu đen chứ gì ?
– Vâng !
– Chiếc dép của chân trái ?
– Chính xác! Ông thấy nó phải không, vui lòng cho tôi xin lại đi …
– Ồ không, tôi không thấy nó đâu cả !
– Thế sao ông biết rõ ràng chiếc dép tôi mất như vậy ?
– Tôi nhìn vào chiếc dép còn lại ông đang mang.