Hai sinh viên nói chuyện với nhau:
– Cậu vừa nói là giáo sư Neo ù rất đãng trí, để nguyên quần áo nằm vào bồn tắm à?
– Thế quần áo ông ta ướt hết còn gì?
– Không hề ướt, vì ông ấy quên không mở vòi nước.
Ngẫu nhiên
Tưởng cô cũng vậy
Trong giờ sinh hoạt lớp cuối tuần, cô chủ nhiệm hỏi:
– CuTí, em cho cô biết lý do tại sao thứ hai em không đi học?
– Thưa cô, hôm đó mẹ giặt hết quần áo, nên em không có đồ mặc ạ!
– Thế hôm thứ ba?
– Thưa cô, em có đi ạ ! Nhưng đi ngang qua nhà cô, thấy quần áo cô phơi… tưởng cô cũng vậy, nên em quay về.
Ba ngày trên thiên đường
Hai bác sĩ và một giám đốc bảo hiểm y tế (nước ngoài) đến trước cửa thiên đàng. Thánh Peter hỏi họ đã làm được công trạng gì để xét xem có thể qua cửa hay không.
Bác sĩ nhi khoa nói: Tôi đã cứu hàng trăm trẻ em bị bệnh hiểm nghèo.
– Tốt lắm – thánh Peter bảo – Ông có thể hưởng phúc trên thiên đường.
Bác sĩ tâm lý khoe: Tôi đã giúp hàng nghìn người có cuộc sống tốt đẹp hơn.
– Thật là tuyệt, ông có thể qua cửa.
Tới lượt giám đốc bảo hiểm y tế, ông này kể: Nhờ có tôi, không biết bao nhiêu người được chữa bệnh với chi phí hầu như không đáng gì. Nếu không có bảo hiểm y tế, họ không thể nào đặt chân vào nổi bệnh viện.
– Rất hay – ông thánh trả lời – Ông có thể ở đây, nhưng chỉ 3 ngày thôi. Sau đó thì mời ông xuống địa ngục.
Ngoan đạo
Chủ nhật đẹp trời, mục sư quyết định vào rừng đi săn. Qua khúc quanh nguy hiểm, ông va phải một con gấu lớn và ngã lăn xuống sườn núi. Khẩu súng văng xa còn ông bị trẹo cả hai chân.
Con gấu hung tợn xồng xộc lao tới trong khi mục sư không thể chạy trốn. “Lạy Chúa! – ông cầu nguyện – Xin Người hãy tha lỗi cho con đã trốn buổi lễ chủ nhật để đi săn. Giờ đây con chỉ xin Người một ân huệ duy nhất là hãy biến con gấu này thành một con chiên ngoan đạo. Chúa ơi! Con xin Người!…”
Phép mầu đã xảy ra. Ngay lập tức, con gấu quỳ gối bên cạnh ông mục sư, chắp đôi bàn chân trước đầy móng vuốt và bắt đầu cầu nguyện: “Tạ ơn Chúa! Xin cảm ơn Người đã ban cho con bữa ăn ngon lành này!…”.
Không cần phải nắm tay nữa
Vợ than thở: “Anh không còn yêu em nữa ư? Trước kia, chiều chiều anh thường ngồi cạnh và nắm tay em…”
Chồng phản đối:
– Nhưng em yêu, từ khi chúng ta bán cây đàn piano đi thì điều đó không còn cần thiết nữa.