Một cầu thủ bóng đá hỏi cha cố:
– Thưa cha. Đá bóng vào ngày chủ nhật có phải là tội lỗi không?
– Khi cha xem con đá thì cha nghĩ rằng bất cứ ngày nào mà con ra sân thì ngày đó đều có tội.
Một cầu thủ bóng đá hỏi cha cố:
– Thưa cha. Đá bóng vào ngày chủ nhật có phải là tội lỗi không?
– Khi cha xem con đá thì cha nghĩ rằng bất cứ ngày nào mà con ra sân thì ngày đó đều có tội.
Một người đàn ông đi gặp bác sĩ để kể về người vợ của mình. “Tôi cho rằng vợ tôi bị điếc, cô ấy chả nghe thấy tôi nói gì mà toàn khiến tôi phải nhắc lại”.
Người bác sĩ trả lời: “Được rồi, bây giờ anh cứ về nhà. Tối nay đứng cách vợ 6 m và nói một điều gì đó. Nếu bà nhà không trả lời, đứng lại gần 2 m nữa và nhắc lại. Cứ tiếp tục như thế để xem mức độ ngễnh ngãng của bà ấy nặng đến mức nào”.
Người chồng trở về nhà và thực hiện đúng theo chỉ dẫn. Ông đứng cách vợ 6 m khi bà đang thái thịt trong bếp và hỏi: “Cưng à, tối nay mình ăn gì vậy?”. Ông không nghe thấy câu trả lời. Ông đứng gần lại 2 m nữa và hỏi lại. Vẫn không có câu trả lời. Ông đứng gần thêm 2 m. Vẫn chẳng thấy gì. Cuối cùng, ông tiến sát lại sau vợ và hỏi: “Em yêu, tối nay mình ăn gì?”.
Cô vợ trả lời: “Đây là lần thứ 4 rồi nhá – thịt bò hầm!”.
-Thưa ngài, bí mật cho sự thành công của ngài là gì vậy? một phóng viên hỏi một chủ nhà băng.
-Ba từ.
-Thế thưa ngài, ba từ là gì vậy?
-Quyết định đúng.
-Thế làm thế nào ngài có những quyết định đúng đắn?
-Hai từ.
-Là gì vậy?
-Kinh nghiệm.
-Thế làm sao ngài có kinh nghiệm?
-Ba từ.
-Thưa ngài, ba từ nào?
-Quyết định sai.
Một cô gái tóc vàng hoe được chở tới bệnh viện với ngón tay trỏ nát bấy và chảy rất nhiều máu.
Bác sỹ hỏi:
– Làm sao cô lại bị thế này?
– Tôi định tự tử !
– Cô đ ùa à, cô định tự tử bằng cách bắn vào ngón tay sao?
– Đồ ngốc. Lúc đầu tôi đã định bắn vào ngực, nhưng rồi nhớ ra rằng tôi đã mất 20.000 $ để nó trở nên đẹp như thế. Bởi vậy tôi mới chĩa súng vào tai, nhưng tôi sợ nghe tiếng súng bởi thế tôi mới lấy ngón trỏ bịt tai kia lại để đỡ ồn. Rồi tôi bóp cò…
Cô giáo dặn học sinh ngày mai mỗi người phải mang theo một dụng cụ bảo vệ sức khoẻ. Hôm sau lên lớp, cô gọi neo :
– Neo, em mang gì vậy?
– Dạ , em mang băng gạc để băng bó vết thương.
– Giỏi, còn pix?
– Dạ, em mang oxy già để rửa vết thương.
– Tốt, còn em mang gì lên vậy coixuong?
– Dạ thưa cô, đây là bình oxy.
– Em lấy của ai vậy?
– Dạ của Bà em.
– Lúc em đem đi Bà em có nói gì không?
– Dạ không, Bà em chỉ thở dài và phều phào nói : không… được.. mang đi !!