Sự cố

Trên một chuyến bay, sau khi kiểm tra tình hình ổn thoả, phi công trưởng bắt đầu đọc thông báo trên loa.

“Thưa quý khách, đây là phi công trưởng đang nói cùng các bạn. Chào mừng đến với chuyến bay 293 từ New York đến Los Angeles. Thời tiết rất tốt, vì thế chúng ta sẽ có một chuyến bay êm đềm và thoải mái. Xin mời ngồi xuống và thư giãn…ÔI TRỜI ƠI, KHÔNG! THÔI CHẾT RỒI!”

Sau vài giây im lặng, phi công trưởng lại nói tiếp trên loa “Thưa quý khách, tôi thành thật xin lỗi nếu tôi có lỡ làm quý vị sợ. Nhưng trong lúc tôi đang nói thì cô tiếp viên mang cho tôi ly cà phê và vô tình làm đổ lên người tôi. Quý vị mà thấy phía trước quần tôi thì biết…”

Một hành khách gào lên “Thấy cái gì mà thấy, giỏi thì xuống đây nhìn sau quần tôi nè!”

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 124 Average: 4]

Boris thật là tệ

“Trò chơi golf thế nào rồi anh thân yêu?” vợ Boris hỏi.

“À, anh đã đánh rất tốt, nhưng thị lực của anh kém quá anh không thể thấy bóng đi như thế nào cả.”

“Anh đã bảy mươi nhăm tuổi rồi, Boris ạ!” bà vợ nhắc. “Tại sao anh không đi cùng anh Victor của em?”

“Nhưng anh ấy tám nhăm tuổi và cũng chẳng chơi golf nữa,” Boris phản đối.

“Nhưng thị lực anh ấy tốt lắm và anh ấy có thể theo dõi bóng hộ cho anh, ” vợ Boris nói.

Ngày hôm sau Boris đánh còn Victor thì quan sát. Boris xoay người và quả bóng biến mất. “Anh có thấy nó đi đâu không?” Boris hỏi.

“Có,” Victor trả lời.

“Ờ, thế nó đâu?” Boris kêu lên, nhìn về phía khoảng xa.

“Tôi quên mất rồi.”

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 58 Average: 3.7]

Vai diễn cuối

Một nam diễn viên nọ bị suy giảm trí nhớ, không còn khả năng nhớ bất cứ lời thoại nào trong kịch bản nữa. Sau nhiều năm anh ta cũng tìm được cơ hội tỏa sáng cuối cùng với một nhà hát khiêm tốn.

Ông đạo diễn dặn dò:

– Đây là phần quan trọng nhất và nó chỉ có một câu thoại thôi. Anh bước ra sân khấu trong cảnh đầu tiên, tay cầm một đoá hoa hồng. Anh nâng bông hồng lên chỉ với hai ngón tay ngửi hương hoa say mê và nói một câu duy nhất: “Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi”.

Anh diễn viên rất lo lắng. Ngày qua ngày anh ta tập đi tập lại câu nói đó.

Và rồi ngày công chiếu vở kịch đã đến. Tấm màn nhung của sân khấu được kéo lên, chàng diễn viên bước ra, thốt lên câu nói đầy cảm xúc: “Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi…”.

Cả khán phòng nhộn nhạo lên, khán giả cười ầm ỹ và ông đạo diễn giận xì khói.

– Anh là một thằng ngốc! – Ông đạo diễn gào lên. – Anh hại tôi rồi!

Anh diễn viên kinh ngạc:

– Điều gì xảy ra vậy? Tôi lại quên lời thoại à?

– Không! – Ông đạo diễn hét lớn. – Anh quên bông hồng.

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 52 Average: 3.6]

Con vẹt

Mary hay đi ngang qua một tiệm bán thú nuôi. Có một con vẹt trong tiệm thấy Mary, nó ré lên:
_ Ê, cô kia!
Mary quay lại hỏi:
_ Gì?
_ Cô xấu hoắc!
Mary rất tức giận. Hôm sau, cô đi ngang, con vẹt lại ré lên:
_ Ê, cô kia. Cô xấu hoắc!
Mary tức giận lắm. Chuyện này lặp lại đến lần thứ ba thì Mary không chịu nổi. Cô vào tiệm và nói với chủ tiệm:
_ Con vẹt này xúc phạm tôi. nếu ông không dạy dỗ nó đàng hoàng, tôi sẽ kiện!
Hôm sau, Mary đi ngang qua, con vẹt vẫn ré lên:
_ Ê, cô kia!
Mary quay lại, thách thức:
_ Gì?
Con vẹt cười nham nhở:
_ Cô biết rồi còn hỏi!

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 1189 Average: 4.6]

Khó xử

Tiếng điện thoại reng reng, và có người nhấc máy. Giọng nói từ đầu dây bên kia:

“Xin lỗi có phải số 444 444 44 đấy không ạ?”

“Vâng”, người kia đáp.

“Hãy gọi giúp tôi 911 được không. Tôi bị mắc kẹt ngón tay ở điện thoại.”

Our Score
Click to rate this post!
[Total: 73 Average: 4.1]