Vai diễn cuối

Một nam diễn viên nọ bị suy giảm trí nhớ, không còn khả năng nhớ bất cứ lời thoại nào trong kịch bản nữa. Sau nhiều năm anh ta cũng tìm được cơ hội tỏa sáng cuối cùng với một nhà hát khiêm tốn.

Ông đạo diễn dặn dò:

– Đây là phần quan trọng nhất và nó chỉ có một câu thoại thôi. Anh bước ra sân khấu trong cảnh đầu tiên, tay cầm một đoá hoa hồng. Anh nâng bông hồng lên chỉ với hai ngón tay ngửi hương hoa say mê và nói một câu duy nhất: “Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi”.

Anh diễn viên rất lo lắng. Ngày qua ngày anh ta tập đi tập lại câu nói đó.

Và rồi ngày công chiếu vở kịch đã đến. Tấm màn nhung của sân khấu được kéo lên, chàng diễn viên bước ra, thốt lên câu nói đầy cảm xúc: “Ôi ngọt ngào như mùi hương của nữ hoàng trái tim tôi…”.

Cả khán phòng nhộn nhạo lên, khán giả cười ầm ỹ và ông đạo diễn giận xì khói.

– Anh là một thằng ngốc! – Ông đạo diễn gào lên. – Anh hại tôi rồi!

Anh diễn viên kinh ngạc:

– Điều gì xảy ra vậy? Tôi lại quên lời thoại à?

– Không! – Ông đạo diễn hét lớn. – Anh quên bông hồng.

Click to rate this post!
[Total: 52 Average: 3.6]

Tế nhị

Ông chủ Công ty nọ không may bị tai nạn, bị mất bên tai trái. Một ngày kia, ông ta có một cuộc phỏng vấn với 3 ứng cử viên sáng giá. Người đàn ông đầu tiên biết rõ những gì công ty đang cần và tỏ ra rất xuất sắc trong suốt buổi phỏng vấn.

Tới câu cuối cùng, ông chủ hỏi:

– Anh có nhận thấy tôi có gì khác thường không?

– Tại sao không, thưa ông. Tôi đã cố tình lờ đi nhưng không thể không nhận ra rằng ông không có lỗ tai trái. – Người thứ nhất tự tin trả lời.

Ông chủ tức giận và không nhận anh ta.

Người thứ hai là một phụ nữ, cô ta tỏ ra còn xuất sắc hơn người thứ nhất. Nhưng khi ông chủ hỏi cô ta câu hỏi cuối cùng tương tự thì cô ta cũng trả lời :

– Vâng, ông không có lỗ tai.

Ông chủ tức điên và tống cổ cô ta ra ngoài.

Người thứ ba là một cậu sinh viên vừa ra trường, thông minh và đẹp trai. Anh chàng tỏ ra rất có tương lai về công việc kinh doanh.

Nhưng ông chủ vẫn hỏi câu cuối cùng:

– Anh có thấy tôi có gì khác thường không?

Và trước sự kinh ngạc của ông chủ, anh thanh niên thản nhiên:

– Nếu tôi không lầm, ông đang mang kính sát tròng.

– Anh quả là một người quan sát tinh tế – Ông chủ thốt lên – Tại sao anh nhận thấy điều này?

Anh thanh niên cười lăn lộn trên ghế:

– Bởi vì, thưa ông… không thể đeo kính có gọng khi không có lỗ tai ạ!

Click to rate this post!
[Total: 80 Average: 4.3]

Ngôn ngữ học

Một giáo sư ngôn ngữ học trên đường trở về nhà sau buổi dạy. Qua một góc tối, ông bị tên cướp nọ chặn lại.

– Giơ tay lên! – Tên cướp rít qua kẽ răng.

Giáo sư điềm tĩnh:

– Anh phải nói là: “Giơ hai tay lên!”, chứ nếu anh nói “Giơ tay lên!” thì tôi chỉ giơ có một tay thôi!

Tên cướp cười nhạt:

– Thế là đúng đấy. Giơ một tay lên và đưa ví cho tôi bằng tay kia!

Click to rate this post!
[Total: 83 Average: 3.4]

Hoạ vô đơn chí

Một thương gia đi công tác xa 2 tuần. Sau một tuần, ông gọi điện về nhà hỏi thăm tin tức. Người quản gia ấp úng mãi không thành câu nhưng bị gặng mãi nên ông ta cũng đành nói thật.

– Xin lỗi ông, nhưng chó của ông chết rồi.

– Chó của tôi! Làm sao lại có chuyện đó?

– Bác sĩ nói là nó bị rối loạn tiêu hoá nặng do ăn quá nhiều.

– Ăn quá nhiều ư?? Nhưng ông luôn cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà?

– Vâng, nhưng vì con ngựa đã chết, nên có một lần nó tự mò đến cái máng ăn của ngựa.

– Con ngựa chết rồi!??

– Vâng, đấy là do chuồng ngựa bị cháy nên nó bị …..

– Cái gì, làm sao chuồng ngựa lại bị cháy?

– Lính cứu hoả nói là vụ nổ biệt thự đã ảnh hưởng đến chuồng ngựa quá nặng. – Viên quản gia nghẹn giọng.

– Nổ biệt thự?! – Thương gia không tin vào tai mình nữa.

– Vâng, người ta nói là do gas. Gas bị xì, mà nến thắp quan tài mẹ ngài lại để gần ri đô quá, nên bị bắt lửa…

– Nhắc lại đi. Mẹ tôi… Mẹ tôi… làm sao? – Thương gia hổn hển.

– Vâng, mẹ ngài mất do nhồi máu cơ tim. Bà ấy ko chịu được cú sốc khi biết vợ ngài đã bỏ đi theo em trai ngài.

Click to rate this post!
[Total: 178 Average: 4.3]