81 Numbers – Game hay

Game hay, có thể chơi thư giãn (hoặc không) trong giờ làm việc, giống như xem web cuoibebung.com này vậy.

https://apps.apple.com/app/81-numbers/id881743883

(38 votes, average: 7.08 out of 10)
Loading...

Mục: Tổng hợp

Bệnh nghề nghiệp

Hai người đàn ông gặp nhau:

– Sao mũi cậu lại bẹt ra thế? Cậu chơi quyền anh đấy à?

– Không, tớ làm công việc lau rửa cửa kính ở nhà tắm nữ đấy chứ.

(102 votes, average: 7.53 out of 10)
Loading...

Mục: Linh tinh

Dài hẳn ra..

Một ông nghiện rượu nặng nên sức khỏe không tốt. Thường xuyên đau ốm, ông được gia đình đưa đến bác sĩ.
Bác sĩ khám xong kê đơn:
– Ông nên hạn chế tối đa việc uống rượu. Nếu ông bỏ được rượu, chắc chắn cuộc sống sẽ dài ra.
– Đúng thế – bệnh nhân bỗng hoạt bát hẳn lên – từ sáng tới giờ không có giọt rượu nào, đối với tôi đúng là ngày dài nhất trong cuộc đời.

(131 votes, average: 7.47 out of 10)
Loading...

Mục: Tổng hợp

Chuẩn bị quá kỹ

Morris là chủ một tiệm kim hoàn. Một hôm, ông gọi cảnh sát để báo về một vụ cướp trắng trợn.
– Anh sẽ không tin được đâu, anh cảnh sát ạ – Morris nói – Một chiếc xe tải to tướng đỗ trước cửa hàng tôi. Cửa xe mở và một con voi lao ra. Nó đập vỡ các tủ kính, thò vòi vào, cuốn sạch đồ trang sức và chui trở lại xe. Cửa đóng lại và chiếc xe lao đi.
Nhân viên cảnh sát hỏi:
– Ông có thể cho tôi biết, để chúng tôi nhận dạng rằng, đó là voi Ấn Độ hay voi châu Phi không?
– Bằng cách nào?
– Voi châu Phi có tai rất to còn voi Ấn Độ thì tai nhỏ.
– Trời ơi, tôi không thể nhìn thấy tai nó – Morris nhăn nhó – Nó đội bao bố trùm đầu mà.

Không can thiệp

Trong phiên tòa xét xử vụ cướp của giết người, quan tòa hỏi nhân chứng là con rể của nạn nhân: “Thế tức là anh có nhìn thấy bọn cướp bóp cổ bà mẹ vợ của anh à?”.

– Thưa tòa, nhìn thấy ạ.

– Vì sao anh không xông tới giúp?

– “Tôi cũng định vào trợ giúp nhưng thấy bọn cướp tự giải quyết được nên tôi quyết định không can thiệp nữa”, nhân chứng thản nhiên đáp

(300 votes, average: 8.56 out of 10)
Loading...

Mục: Cảnh sát

Hỏi giờ

Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích. Anh ta quyết định dừng lại ở thành phố kế tiếp mà anh ta sắp tới, đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố.

Ngay sau khi anh ta nằm xuồng ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó.

– Cái giề đấy?

– Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?. Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời, “7:15”.

Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ.

– Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không?

– 7: 25!

Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ như thế này

“Tôi không biết mấy giờ!”

Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Ðang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa.

– Ông à, ông ơi! 7 giờ 45 rồi!

(65 votes, average: 6.83 out of 10)
Loading...

Mục: Linh tinh