Ba ngày trên thiên đường

Hai bác sĩ và một giám đốc bảo hiểm y tế (nước ngoài) đến trước cửa thiên đàng. Thánh Peter hỏi họ đã làm được công trạng gì để xét xem có thể qua cửa hay không.
Bác sĩ nhi khoa nói: Tôi đã cứu hàng trăm trẻ em bị bệnh hiểm nghèo.
– Tốt lắm – thánh Peter bảo – Ông có thể hưởng phúc trên thiên đường.
Bác sĩ tâm lý khoe: Tôi đã giúp hàng nghìn người có cuộc sống tốt đẹp hơn.
– Thật là tuyệt, ông có thể qua cửa.
Tới lượt giám đốc bảo hiểm y tế, ông này kể: Nhờ có tôi, không biết bao nhiêu người được chữa bệnh với chi phí hầu như không đáng gì. Nếu không có bảo hiểm y tế, họ không thể nào đặt chân vào nổi bệnh viện.
– Rất hay – ông thánh trả lời – Ông có thể ở đây, nhưng chỉ 3 ngày thôi. Sau đó thì mời ông xuống địa ngục.

(220 votes, average: 6.22 out of 10)
Loading...

Mục: Công việc

Làm sao để thành người Alaska

Trong một quán rượu tại Alaska,một người mới đến hỏi ông chủ quán :

-Làm thế nào để tôi có thể trở thành một người Alaska chính gốc?

-Ồ, dễ lắm – chủ quán trả lời – anh phải làm 3 việc, thứ nhất, tu hết một chai rượu whisky trong một hơi, bắn hạ một con gấu tuyết, và khiêu vũ với một người Eskimo, sau đó anh sẽ trở thành một người Alaska chính tông!

-À, vậy thôi hả-anh ta nói và kêu một chai whisky rồi tu một hơi. Mặc dù mắt hơi hoa lên nhưng anh ta vẫn phóng ra khỏi quán. Dân nhậu đợi hắn đến gần nửa đêm, anh ta quay lại với bộ áo rách như xơ mướp và bộ mặt máu me bầm tím:

-Được rồi, tôi sắp thành người Alaska.. bây giờ thằng Eskimo mà tôi phải bắn ở đâu?

(97 votes, average: 8.14 out of 10)
Loading...

Mục: Nhà hàng

Sự thật phũ phàng

Một cặp vợ chồng già đang thưởng thức bữa ăn sang trọng tại một nhà hàng để kỷ niệm lễ cưới lần thứ 70. Ông chồng vươn người về phía vợ và nhẹ nhàng nói: “Em yêu, có một điều anh cần hỏi em”.
“Từ lâu anh đã băn khoăn rằng thằng con thứ 10 của mình không giống như các anh chị của nó. Bây giờ anh muốn khẳng định với em là 70 năm qua là khoảng thời gian tuyệt vời nhất anh từng có. Câu trả lời của em sẽ không thể nào làm nó tan biến. Nhưng anh vẫn cần phải biết, thằng bé có một người cha khác phải không?”.
Người vợ gục đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt chồng, bà luống cuống trong giây lát rồi thú nhận: “Vâng, đúng vậy”.
Ông chồng sững sờ, điều mà vợ ông thú nhận vẫn làm ông choáng váng cho dù đã dự tính trước. Nước mắt rưng rưng trên khoé mắt, ông run rẩy hỏi: “Ai? Ai là cha thằng bé?”.
Người đàn bà lại gục đầu xuống, bà không thể thốt ra điều gì cho đến khi thu hết can đảm để nói ra sự thật với chồng. “Đó là anh”.

Lấy ở đâu ra

Thuyền trưởng hỏi thi một thí sinh của trường hàng hải :

– Nếu cơn bão đến từ phía bên phải con tàu thì anh sẽ làm gì ?

– Tôi sẽ thả neo.

– Từ phía mũi tàu ?

– Tôi thả neo thứ hai.

– Từ phía đuôi tàu ?

– Tôi thả cái neo nữa.

– Anh lấy ở đâu ra nhiều neo thế ?

– Thế thưa thầy lấy ở đâu ra mà nhiều bão như vậy ?

Cao thủ

Cô gái xinh đẹp xin phép mẹ đi dự dạ hội. Trước khi đi mẹ cô dặn: “Con đã lớn rồi, nên học cách phòng ngừa những tên Sở Khanh”.
– Phòng ngừa thế nào hả mẹ?
– Khi có đứa nào muốn đi xa hơn giới hạn cho phép, con hãy hỏi nó: “Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?”. Bọn đàn ông trẻ thường ngại chuyện con cái lắm vì chúng sợ chịu trách nhiệm.
Ghi lời mẹ, cô gái đến dạ hội. Hôm đó các chàng trai đều thi nhau đến mời nàng nhảy. Chàng trai thứ nhất tiếp cận nàng là một công tử cực kỳ đẹp trai, sau khi đi gần hết điệu Valse, chàng trai kín đáo hôn nhẹ vào bờ vai cô gái. Cảm nhận “điều khác lạ”, cô gái liền hỏi:
– Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?
Anh chàng bỗng tái mặt, đưa cô gái về chỗ ngồi và lủi ra xa.
Kẻ thứ hai là một chủ doanh nghiệp nổi tiếng giàu có, bước nhảy của anh ta cực kỳ điệu nghệ, vòng tay rắn chắc khỏe mạnh. Cô gái thấy tâm hồn xao xuyến. Bỗng nhiên cô cảm thấy bàn tay đáng nhẽ phải để hờ ở hông nàng đang di chuyển xuống dưới. Cô lại thì thầm vào tai anh chàng:
– Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?
Bước nhảy của chàng thương gia dần dần rối loạn, mắt bỗng mờ đi. Kết thúc điệu nhảy, anh chàng lủi nhanh vào đám đông.
Kiểm chứng kinh nghiệm của mẹ thành công, cô gái tự tin đi tìm nạn nhân mới. Lần này là một anh chàng trông rất ngố lại nhảy không đẹp, thỉnh thoảng còn giẫm vào chân cô. Sau một hồi vất vả, chàng ngố tỏ ra ngượng ngùng vì sự vụng về kém cỏi của mình mới ngỏ lời mời nàng ra ngoài đi dạo. Đến bên chiếc ôtô, anh chàng mở cửa đưa nàng vào trong. Cảm thấy điều gì đó không ổn, cô gái liền hỏi:
– Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?
Anh chàng sáng bừng mắt đáp lại câu hỏi của nàng bằng một nụ hôn nồng cháy.
Sau khi đáp lại nụ hôn, cô gái lại hổn hển:
– Chúng ta sau này sẽ đặt tên con là gì?
Anh chàng vẫn không trả lời nàng mà nhẹ nhàng gỡ bỏ quần áo nàng ra… Cô gái cố gắng gồng người hỏi lại lần cuối cùng:
– Chúng… ta… sẽ… đặt… tên… con… là… g…..ì?
Chàng ngố lúc này mới nhẹ nhàng rút trong túi quần ra chiếc bao cao su và nói với nàng:
– Nếu nó thoát được ra khỏi cái này, chúng mình sẽ đặt tên nó là David Copperfield nhé!