Bài học giải phẫu

Một vị giáo sý ðang hýớng dẫn các sinh viên ngành y thực tập bài học ðầu tiên về giải phẫu tử thi. Ông ta quyết ðịnh chỉ dẫn cho họ một số ðiều cõ bản trýớc khi bắt ðầu công việc.

– Các anh cần phải có khả nãng làm ðýợc hai việc sau ðây trýớc khi trở thành nhà giải phẫu. Ðiều ðầu tiên mà các anh cần là không ðýợc có cảm giác sợ hãi.

Ðể chứng minh lời mình ðang nói, ông chọc ngón tay vào hậu môn của tử thi và ðýa lên miệng liếm. Rồi ông ta yêu cầu các sinh viên của mình phải làm giống nhý vậy trýớc mặt nhau. Sau một vài phút bị sốc và im lặng, các sinh viên cũng phải lần lýợt làm theo.

– Ðiều thứ hai mà các anh cần phải có là khả nãng quan sát và phán ðoán một cách chính xác: Tôi ðã lấy ngón tay giữa chọc vào hậu môn của tử thi, nhýng tôi lại liếm ngón tay trỏ của tôi!

Tuần học đầu tiên

Sau tuần học đầu tiên ở trường, cô bé 6 tuổi bày tỏ với mẹ:

– Con nghĩ mình đang phí hoài thời gian ở cái nơi đó!

– Sao thế con yêu? – mẹ bé hỏi.

– Họ biết con không thể đọc, không thể viết, vậy mà họ lại còn không cho con nói chuyện với các bạn trong lớp nữa.

Phân biệt S và X

Trong giờ ngữ pháp, cô giáo nói:

Hôm nay chúng ta hoc cách phân biệt sờ nặng và sờ nhẹ. Để cho các em dể nhớ cô chỉ cho các em nhé. Các em có nhìn tháy chữ “S” này không? các em có thấy có cái mỏ như mỏ chim không? Còn đây là chữ sờ nhẹ “X”, trong nó giống như cánh bướm.

Cả lớp cùng đồng thanh đọc với cô sau đó cô bảo:

– Bây giờ các em đã biết thế nào là sờ nặng, thế nào là sờ nhẹ rồi, em nào lấy ví dụ cho cô nào ?

Một bạn gái đứng lên:

_ Em thưa cô, sờ chim là sờ sung sướng ạ !

Cô giáo:

– Đúng rồi em giỏi quá, đấy là sờ nặng, còn sờ nhẹ ai lấy vi dụ về sờ nhẹ nào ?

Một em trai phát biểu:

-Sờ bướm là sờ xấu xa ạ!

_ Ôi, các em giỏi quá, đúng rôì, giờ chúng ta đọc lại cho thật thuộc nhé.

Và cả lớp đồng thanh đọc:

Sờ nặng là sờ chim

Sờ chim là sờ sung sướng

sờ nhẹ là sờ bướm

sờ bướm là sờ xấu xa

Một vụ… hãm hiếp!

Trong giờ sinh vật, cô giáo hỏi học sinh:

– Tại sao con cá thờn bơn lại mỏng dẹt vậy?

Johnny giơ tay:

– Thưa cô vì nó bị con cá voi híp!

Cô giáo không kìm chế nổi:

– Biến khỏi lớp học, và nếu không có phụ huynh thì đừng có quay lại lớp. Chúng ta tiếp tục buổi học. Thế còn ai biết, tại sao mắt của con tôm lại to và lồi ra thế không?

Johnny đã ra tới cửa:

– Đơn giản là con tôm cũng có mặt ở cạnh đó và trông thấy tất cả.